Thứ Sáu, 2 tháng 10, 2015

Bác sỹ quân y bỏ đảng.

Bác sĩ bỏ đảng, khám chữa bệnh cho Thương Phế Binh VNCH
09- 30-2015 7:20:31 PM
Việt Hùng/Người Việt
SÀI GÒN (NV) - Thời gian vừa qua, trong chương trình “Tri Ân Anh - Người Thương Phế Binh Việt Nam Cộng Hòa (VNCH)” do Dòng Chúa Cứu Thế Sài Gòn tổ chức, luôn xuất hiện một vị bác sĩ tận tâm khám chữa bệnh cho các thương phế binh. Ít ai biết được trước đây ông từng là bác sĩ cho bộ đội Bắc Việt.

Ông từng là trung tá Quân Ðội Nhân Dân, 30 tuổi quân, từng tham gia cuộc chiến chống Trung Quốc xâm lược, có nhiều kinh nghiệm chữa trị cho các thương binh. Thế nhưng, khi nhận ra sự thối nát của chế độ, ông đã từ bỏ đảng Cộng Sản và tham gia khám chữa bệnh cho Thương Phế Binh Việt Nam Cộng Hòa (TPBVNCH).

Ông là Bác Sĩ Ðinh Ðức Long, sinh năm 1959, tốt nghiệp trường Ðại Học Y Khoa Semmelweis tại thủ đô Budapest, Hungary vào năm 1977, chuyên ngành Nội Tiêu Hóa. Hiện nay Bác Sĩ Ðinh Ðức Long, sống tại Sài Gòn. Ông đã vượt qua các rào cản của ý thức hệ và quan điểm chính trị để đến với các TPBVNCH với tấm lòng chân thành.

Từ bỏ đảng Cộng Sản



Tuyên bố của Lương tâm Tivi



 BẢN LÊN TIẾNG VỀ VỤ LƯƠNG TÂM TV BỊ SÁCH NHIỄU, HĂM DỌA


          Kính thưa

- Toàn thể Đồng bào Việt Nam trong và ngoài nước

- Các chính phủ dân chủ và các cơ quan nhân quyền quốc tế.

          Lương Tâm TV là một chương trình thực hiện các video clip ngắn do Hội Cựu Tù Nhân Lương Tâm (CTNLT) và Hội Anh Em Dân Chủ (AEDC) đồng thực hiện rồi gởi lên mạng Internet theo định kỳ qua YouTube của Quốc tế. Chương trình này nhắm trình bày sự thật về hiện tình của VN, đưa ra nhận định về các vấn đề của đất nước, nhằm khơi gợi ý thức, soi sáng lương tâm cho Đồng bào, để toàn dân cùng chung tay xây dựng một xã hội có công lý và tự do, dân chủ.

          Thế nhưng, chỉ sau 3 video clip (bắt đầu từ ngày 19-08-2015), nhà cầm quyền Cộng sản VN đã ra tay trấn áp. Ngày 23-09-2015, công an Tp Hà Nội, quận Hai Bà Trưng đã cưỡng bức nhóm chuyên viên 5 người thực hiện chương trình đến đồn thẩm vấn hăm dọa, bao gồm nhà báo Nguyễn Vũ Bình, các anh Phạm Đắc Đạt và Nguyễn Mạnh Cường, các cô Lê Thị Yến và Lê Thu Hà. Sau đó tịch thu các phương tiện tác nghiệp của của Lương Tâm TV và các phương tiện thông tin của cá nhân họ, bao gồm 1 máy quay phim cầm tay, 1 camera Sony Anpha 58, bộ đèn chiếu studio 4 chân 4 đèn, 3 laptop chuyên dụng, 1 máy tính bảng, 4 điện thoại, 3 USB, 100 USD, bàn ghế và các thiết bị cho studio khác. Đứng trước vụ việc nghiêm trọng này

          1- Hội CTNLT và Hội AEDC nhận định:

Người Việt giàu lên để làm gì ?

Người Việt cố giàu lên, để làm gì?

Trên con đường dài dẫn ra biển Huntington Beach, Quận Cam, có những khu nhà rất đẹp mà chủ hầu hết là người Việt. Họ là những người rất trẻ, hoặc đó là những gia đình bình thường nhưng sống khép kín. Bạn tôi, một người đã sống ở nơi này, gần bằng thời gian của thế hệ người Việt đầu tiên đặt chân đến Mỹ sau tháng 4/1975, nói rằng đó là những khu định cư mới của "Vịt cộng".

Những ngôi nhà đó được mua rất nhanh trong khoảng vài năm gần đây - mỗi căn từ 450.000 cho đến hơn 1 triệu USD, cho thấy có một nguồn ngoại tệ khổng lồ được chuyển ra khỏi nước Việt Nam, để xây  dựng một ước mơ thầm kín và khác biệt bên ngoài tổ quốc của mình.

Phần lớn những người này đều nói giọng miền Bắc, mới. Họ có một lối diễn đạt thời thượng thật dễ gây ấn tượng. Anh bạn tôi, một người làm real estate - môi giới mua bán bất động sản ở Mỹ - kể lại cuộc trò chuyện với một khách hàng như vậy, và được biết nhà được mua ngay bằng tiền mặt, mà người khách dằn giọng "tiền tươi!".

Không chỉ ở nơi đó, nhiều năm gần đây, cộng đồng Việt Nam ở Texas cũng hay nói với nhau rằng khu Bellaire đang ngày càng nhiều những người chạy khỏi Việt Nam hợp pháp như vậy. Thậm chí, không chỉ xuỳ tiền nhanh để mua nhà - lớp người này rất nhiều tiền - họ mua luôn các cơ sở thương mại. Từ các tiệm nail với giá vài chục ngàn cho đến các siêu thị giá trên chục triệu USD, một thế hệ khác chính kiến, khác tư duy đang len lỏi vào các cộng đồng Việt Nam chống Cộng để mong an cư và sinh tồn. Nơi quần cư cho tiếng Việt, văn hoá Việt không chấp nhận chế độ cộng sản mà nhạc sĩ Trầm Tử Thiêng từng gọi là "một Việt Nam bên ngoài Việt Nam".

Có lẽ vì vậy, mà ở các khu người Việt như vậy, biển quảng cáo của các luật sư di trú ngày càng nhiều. Trên đài phát thanh hay truyền hình cũng ra rả các lời mời tư vấn tìm hiểu cách lấy thẻ xanh để được ở lại nước Mỹ.

Sẽ là một điều chua chát, nếu nhìn lại lịch sử. Dù nước Mỹ vẫn bị gọi là thua trận và bị "đuổi" khỏi Việt Nam theo các văn bản tuyên truyền, nhưng đích đến giờ đây của nhiều quan chức Việt Nam vẫn là nước Mỹ chứ không là đồng minh số một Trung Quốc. Thậm chí các quan chức, giới tư bản đỏ hiện tại của Việt Nam còn bỏ ra rất nhiều tiền để được trụ lại quốc gia thù địch đó, cho mình là cho con cái của mình.

Nhiều người Việt Nam sống bằng đồng tiền lương thiện ít ỏi của mình tại Mỹ đã ngạc nhiên hỏi rằng "họ là ai, sao giàu vậy". Thật không dễ trả lời. Trong những người đến Mỹ hay bất kỳ quốc gia phương Tây thù địch nào khác, có những người làm mọi cách  như một cuộc tỵ nạn về an sinh, giáo dục... nhưng cũng có những người chạy đi, để âm thầm đào thoát khỏi lý tưởng của mình.

Anh Mến, một người sống ở Kansas chỉ hơn 10 năm, trong một cuộc gặp ngẫu nhiên đã thảng thốt kể rằng anh chứng kiến những người Việt đến Mỹ mua một lúc 2,3 căn nhà. Thậm chí họ còn luôn đón mua hàng chục chiếc Iphone đời mới nhất để gửi về, so với anh đến nay vẫn còn mắng con khi thấy chúng xài viết chì được phân nửa đã vứt đi. "Việt Nam bây giờ dễ kiếm tiền lắm hả anh?", anh Mến ngơ ngác hỏi.

Thật khó mà giải thích với anh Mến, dù cùng là người nói tiếng Việt với nhau. Vì ngay ở quê hương lúc này, hàng triệu người đang nuốt các bữa ăn công nhân hàng ngày tệ bạc đến mức như công khai bào mòn tuổi xuân của họ. Những vùng quê đói nghèo phải xin gạo trợ cấp mỗi năm, nhưng đầy dẫy các quan lớn vẫn lên nhà cao, tậu xe to và viết các dự án xây tượng đài hàng ngàn tỉ.

Trường St Polycarp ở thành phố Staton, Quận Cam, là một trong những trường tư thục Công giáo mà nhiều gia đình người Việt dù tốn tiền nhưng vẫn hay gửi con vào vì mong chúng học kiến thức, và học được cả đức tin. Thỉnh thoảng, cũng có những gia đình đem con đến và cho con cái làm quen với Jesus thay cho học tin vào một lãnh tụ. Năm ngoái, chiếc xe đỗ trước cửa trường đưa đứa trẻ vào học, có cả ông bà theo để xem nơi học thế nào. Đó là những người vẫn còn mang đậm phong thái cán bộ với quần áo, giày dép vả cả giọng nói.

Khi gia đình này bước qua sân trước, vòi nước tự động tưới cây bất ngờ bị hư, nên làm tràn ra một vũng nước. Người phụ nữ lớn tuổi bước qua, càu nhàu "Thế này là không được. Phải nói nhà trường xem lại coi chứ thế này thì đi hư hết cả giày". Thấy tôi là người Việt, đang đứng gần ở nơi bán hàng gây quỹ cho trường, nên bà nói luôn "Anh có làm ở đây không, anh nên nói với ban giám hiệu".

Nhớ những ngày nước ngập



Tôi nhớ đến Sài Gòn, Hà Nội... nhớ những ngày nước ngập lụt lội đến tận giường. Nhớ đến những mùa nhập học hàng ngàn phụ huynh vật vã, lê lết khắp nơi chạy trường cho con mình, dù phải gửi lót tay. Có lẽ người Việt đã quen sống vất vả và chịu đựng nên mọi thứ quen dần, đến khi tiếp cận với một đời sống tự do và dân chủ, ai cũng hăng hái tìm và thể hiện quyền của mình. Dĩ nhiên vòi nước được sửa ngay sau ấy không lâu, mà ban giám hiệu không đổ thừa cho biến đổi khí hậu hay thiếu tiền ngân sách. Gia đình đó khi quay lại hôm sau, chắc sẽ hài lòng và nghĩ mình được tôn trọng, khác với những ngày tháng mà bao nhiêu người dân ở quê hương giận dữ với hiện trạng nhưng thấy mình luôn bị biến thành trò hề. Bài học của cuộc sống đơn giản hiện rõ trên gương mặt của gia đình đó, mà tôi thấy, là sự tự tin và quyền của con người, có thể rất khác khi họ ở Việt Nam, bị cảnh sát giao thông ngoắc xe vào vô cớ, đã vội móc túi tìm vài trăm ngàn để lướt qua nan đề thật nhanh.

Một trong những câu nói nổi tiếng của nhà văn, diễn thuyết gia John Mason, cũng là tựa đề một quyển sách nổi tiếng của ông, có tựa đề "Bạn được sinh ra như một nguyên bản, vậy đừng chết như một phiên bản" (You were born an original. Don't die a copy) có lẽ là một trong những động lực thúc đẩy âm thầm nhưng mãnh liệt trong lòng người Việt từ nhiều đời nay. Đã có rất nhiều người ra đi, để được thấy mình và con cái của mình được sống như là chính mình, như một nguyên bản. Nhiều năm sau 1975, vẫn có những dòng người ra đi rất xa khỏi quê hương để tìm lại phần nguyên bản của mình.

Nghèo khó, họ có thể thành người rơm ở Anh hay bị xua đuổi ở Campuchia. Giàu có, họ trở thành những kẻ lưu vong hoặc nhấp nhổm với cuộc sống mới mà mắt vẫn đau đáu về quê nhà. Lịch sử thế giới chắc sẽ lại phải ghi thêm một chương kỳ lạ. Con người và muông thú lên thuyền ông Noah để gột sạch mình cho một thế giới mới, nhưng người Việt hôm nay lại lặng lẽ lên chiếc thuyền mong cứu chuộc nguyên bản của đời mình, cứu chuộc một cuộc sống đơn giản, thật thà và tự do.

Nhưng tại sao chúng ta không thể là nguyên bản ở quê hương mình? Vì sao chúng ta phải sống không là mình nơi chôn nhau cắt rốn của mình? Tôi đang hình dung người đàn ông có xe hơi đắt tiền không bỏ xe giữa con đường ngập nước ở Sài Gòn mà ông ta cùng nhiều con người nữa đang ướt sủng sẽ đi thẳng đến cơ quan nhà nước để hỏi rằng vì sao? Tôi hình dung gia đình Việt Nam di cư đến Mỹ sẽ không chất vấn một ban giám hiệu ngoại quốc về của công, mà sẽ cất tiếng nói đó trên chính đất nước mình? Một cuộc sống thật và đơn giản - nguyên bản vì sao đang phải bị đánh tráo bằng những phiên bản vô hồn và nhạt nhẽo?

Chúng ta được dặn dò hãy chỉ nên lo làm ăn, và đừng quan tâm đến chuyện gì khác. Và nhiều người Việt đã rất mất rất nhiều thời gian để làm được điều đó rồi giật mình nhìn thấy thế giới này không chỉ no đủ là tất cả. Không ít người giàu có, thậm chí quan chức đã dồn tất cả để ra đi và đổi một cuộc sống khác. Thậm chí đó là cuộc sống mà trước đây họ bảo vệ và coi những kẻ từ bỏ ra đi là thù nghịch , là phường ma cô đĩ điếm, là bám đít Mỹ hầu xin chút bơ thừa sữa cặn..V..V..v

Cuộc sống đang như vậy. Rất hiện thực. Khi viết một bài trước đây, một bạn trẻ, có khuynh hướng dư luận viên, đã nhắn cho tôi "vậy cứ nghèo đi, nghèo hoài đi". Dĩ nhiên, đó lại là một khái niệm khác, mà nếu hiểu những gì tôi viết ắt bạn trẻ ấy sẽ không nói như vậy. Vì câu hỏi của tôi rất rõ rằng chúng ta - người Việt, đang cố giàu lên và sau đó là gì?

Nhạc sĩ Tuấn Khanh, viết từ Sài Gòn

Đánh Mỹ, chửi Mỹ, mê đồ Mỹ ... chạy sang Mỹ ...

NGHỊCH LÝ CHUA CHÁT
Kể từ khi những dòng người VN đầu tiên liều mình một sống một chết để tìm đường vượt biên, thoát khỏi “thiên đường XHCN” trên những chiếc thuyền nhỏ bé giữa biển khơi mênh mông, dữ dằn cho đến nay, đích đến được nhiều người nhắm nhất là nước Mỹ. Vì vậy mà cộng đồng người Việt lớn nhất ở nước ngoài là ở Mỹ với khoảng hơn 2 triệu người. Hơn 40 năm trôi qua, người Việt vẫn tiếp tục tìm mọi cách ra đi, bằng nhiều con đường khác nhau, đi lao động xuất khẩu rồi tìm cách trốn ở lại, đi bằng đường hôn nhân thật và giả, đi học rồi kiếm được việc và ở lại, đi theo diện work permit-đi làm, đi theo diện kinh doanh, cho con đi học gọi là "tỵ nạn giáo dục", học xong tìm cách ở lại v.v…Dòng người, cả chất xám và tiền bạc tiếp tục thoát ra khỏi ngôi nhà VN tràn về các nước có đời sống tốt đẹp hơn, trong đó nhiều nhất, vẫn là Hoa Kỳ.
Tự dưng thắc mắc, ừ thì hồi xưa người Việt ở miền Nam chạy trốn khỏi chế độ cộng sản muốn đến Mỹ vì đó là nước đồng minh (cho dù đồng minh đã phản bội nước mình) cũng là điều dễ hiểu, bất chấp việc bị nhà cầm quyền và cả người dân miền Bắc hồi đó chưa hiểu chuyện mắng nhiếc là chạy theo đế quốc để ăn cơm thừa bơ sữa cặn. Người Việt sau này tìm đường đi Mỹ vì đó là cường quốc có nền tự do dân chủ lớn nhất thế giới, cho con đi học ở Mỹ vì Mỹ là một trong những nước có nền giáo dục tốt nhất thế giới…cũng hiểu được luôn; ngay cả việc gần đây tù nhân lương tâm bị nhà cầm quyền tống thắng sang Mỹ cũng vì chỉ có Mỹ chấp nhận không điều kiện “món hàng đặc biệt” này. Nhưng còn những quan chức của chế độ, những người miệng ra rả chửi Mỹ, bênh đảng bênh chế độ họ cũng chạy qua Mỹ là sao.
Từ những người không có chức vụ gì như một người quen mà tôi biết trước đây luôn tự hào về quá khứ từng là văn công đi phục vụ chiến trường, rất bênh chế độ, sẵn sàng nổi đóa lên nếu có ai “nói xấu" chế độ và một hai bảo mình chỉ sống ở VN, ra nước ngoài buồn lắm, chán lắm…Mấy năm không nghe tin, hỏi lại mới biết cũng đã lấy một ông Việt kiều và đi sang Mỹ rồi! Cho tới hạng tôm tép về mặt quyền chức nhưng là một bồi bút có cỡ, lúc nào cũng cao giọng bênh đảng bênh chế độ như một bà cựu Tổng biên tập một tờ báo mà giới blogger, nhà báo “lề trái” quá rõ mặt, cũng chạy sang Mỹ, cả gia đình. Và hàng trăm hàng ngàn quan chức Việt Cộng từ thấp đến cao, đến cả con gái của ông đương kim Thủ tướng bây giờ cũng đã là công dân Mỹ!
Nghĩ thật chua chát, oái ăm. Suốt mấy chục năm đảng cộng sản tìm cách đẩy cả dân tộc vào con đường chiến tranh, quyết đánh và đánh tới cùng bất chấp lương tri, đạo nghĩa, xương máu của bao người, cả dân tộc này, đất nước này phải trả một cái giá vô cùng đắt cho cái mục tiêu mà họ gọi là “chống Mỹ cứu nước”. Còn bây giờ, sau khi vơ vét cho bằng hết mọi tài nguyên, tài sản của nhân dân đất nước, họ thu tóm về cho mình, cho gia đình để làm một cuộc rút chạy êm ả và công khai sang Mỹ và các nước tư bản mà ngày xưa ho chửi rủa không tiếc lời. Chỉ có nhân dân, nhất là tằng lớp dân nghèo, là muôn đời khốn nạn, biết chạy đi đâu?
Mà ngẫm nghĩ lại thì trên đất nước này kể từ khi có đảng, có cái gì mà không trở thành nghịch lý, đảo ngược 180 độ, bất bình thường, đi ngược mọi quy luật phát triển bình thường của thế giới?

Song Chi.

Cam Ranh Khánh hoà - ngư dân biểu tình lớn !

CAM RANH: NGƯ DÂN ĐƯA HƠN 60 TÀU CÁ RA KHƠI BIỂU TÌNH PHẢN ĐỐI THẦU TRUNG QUỐC NẠO VÉT CÁT - HẢI QUÂN CSVN RA LỆNH TÀU CHIẾN HQ-261 VÀ HQ-263 CHẶN TÀU CÁ NGƯ DÂN VN VÀ ĐÂM CHÌM.

Hải chiến giữa hải quan vùng 4 và ngư dân Khánh Hoà :

https://www.youtube.com/watch?v=QYSzGPqnjAg

Sự kiện bắt đầu từ năm 2014 khi Bộ Tư Lệnh Hải Quân Vùng 4 đã cho thầu Trung Quốc vào vét cát ồ ạt chung quanh khu vực nuôi Thủy Sản của Ngư Dân để làm resort và bán cát đã gây ô nhiễm, làm chết hết tôm, cá của ngư dân nuôi trong vịnh Cam Ranh.

Đáng thương cho một bầy khỉ có hình dáng của người !

MỘT ĐÁM CƯỚI CHỈ Ở CHỐN THIÊN ĐƯỜNG XHCN MỚI CÓ !!!

Nhà văn Nguyễn Xuân Nghĩa một tù nhân lương tâm, sau khi ra tù được một năm, một tuần ông tổ chức đám cưới cho con trai đầu vào ngày 25/9. Tối ngày 23/9 an ninh đã đến hỏi tôi : Anh có được mời không, anh có đi không … Tất nhiên tôi không trả lời, bởi họ không thể giấu nỗi cái thứ tình cảm quỷ ám và nghiệp vụ vô duyên để dò hỏi thông tin cho những kẻ chỉ huy cấp cao thực hiện mưu hèn kế bẩn. Ngày 24/9 an ninh liên tục đến nhà không thấy tôi ở nhà, họ hỏi người nhà, tôi đi chơi gần hay đi chơi xa. Tôi hỏi một số anh chị em thì cũng được an ninh quan tâm như thế.

 Mặc cho sự quan tâm của AN, hầu hết số người được mời rất nhiệt tình đều sẵn sàng đi dự đám cưới (trừ một số người bận không thể đi được). Vì anh chị em ai cũng hiểu, ngoài tình cảm con người với con người, còn một thứ tình cảm đặc biệt cao quý. Đó là tình cảm đối với những người dám hy sinh dấn thân tranh đấu cho sự thật công lý, cho dân chủ nhân quyền, cho một xã hội văn minh, cho sự toàn vẹn lãnh thổ - lãnh hải của Tổ quốc. Tình cảm đặc biệt đó vượt lên trên sự sợ hãi và nó trở nên nhạy cảm đối với chế độ độc tài đảng trị.

Sáng 25/9, một số anh em ở Hà Nội đi xe buýt, một số anh chị em đi xe con, có 3 xe mỗi xe có 5 chỗ ngồi ( kể cả lái xe ) đến Hải phòng lúc 11h30. Vì phải chờ nhau và bị lạc đường khoảng 12h30 chúng tôi mới tìm đến được nơi tổ chức đám cưới. Mọi chiêu độc, mưu hèn kế bẩn của công an thực hiện đối với đám cưới đã được nhà văn Nguyễn Tường Thụy tường thuật và nhà văn Nguyễn Xuân Nghĩa bổ sung chi tiết qua việc đối thoại với chủ nhà hàng Bùi Xuân Chiến. Nên ở đây tôi chỉ bàn đến sự nhạy cảm của đám cưới.
Các đám cưới bình thường không có vấn đề nhạy cảm XHCN thì chỉ sau khi khách đến ăn cỗ xong gần như ít ai nhắc đến. Đàng này đối với đám cưới con trai nhà văn Nguyễn Xuân Nghĩa ở Hải Phòng đã một tuần trôi qua vẫn được dư luận bàn tán xôn sao và dư âm chắc còn dài dài.

Nhiều người chưa từng biết ông Nghĩa, hỏi thăm : Ông là ai và tại sao đám cưới con trai ông lại được đảng nhà nước quan tâm đến thế.
Nhìn bề ngoài đám cưới không ít người dân nghĩ ông là người có chức quyền cao trong giới cầm quyền của chế độ. Có lẽ sự nhìn nhận của người dân bình thường ít quan tâm đến thế sự họ thấy không có một đám cưới nào từ trước đến nay lại có hàng trăm công an, cả thường phục và sắc phục, trật tự, dân phòng vòng trong vòng ngoài đông như quân Nguyên, thậm chí mặc cả áo nhân viên nhà hàng đóng vai tiếp tân áp sát từng mâm cỗ, (chưa kể những viên an ninh mặc thường phục lợi dụng khi khách của hai họ đến đông đúc len lỏi ngồi vào các mâm). Mặt khác, đám cười lại có rất nhiều khách, nhiều thành phần từ mọi miền đến dự ( cả nhà sư, mục sư, nhà văn, nhà báo, nghệ sĩ ưu tú  … ). Khách đi đến đâu được bộ phận an ninh bám sát “ bảo vệ “ đến đó.

Trên stt FB của Đào Tu Non ghi rõ : “Hình ảnh những vị khách không công an, an ninh TpHải phòng, côn an, an ninh Tp Hà nội, cùng công an, an ninh bộ công an khách không mời mà đến cũng tham gia dự tiệc ngồi cạnh biển hiệu nhà hàng tình chiến bên ngoài có 2 an ninh công an đứng mặc áo thun lâu , viền cổ đỏ trà trộn giả làm nhân viên phục vụ nhà để theo dõi nghe ngóng bà con dân oan cùng các nhà hoạt động dân chủ”.
Sự thật thì chỉ những người quan tâm đến thế sự, nhất là những người đang tranh đấu cho tự do dân chủ và nhân quyền mới biết rõ bản chất sự quan tâm đặc biệt của đảng nhà nước CSVN đối với đám cưới có một không hai từ trước tới nay. Bởi đám cưới đó là đám cưới con trai của một tù nhân lương tâm.

Vì sao gọi là tù nhân lương tâm ?

 Bản thân ông Nguyễn Xuân Nghĩa trước đây đã từng là văn, nhà thơ, nhà báo quốc doanh ở đất cảng. Vì yêu công lý và sự thật, không chấp nhận ngòi bút của mình bị bẻ cong trước cường quyền đen tối ông đã từ bỏ môi trường bút nô để được độc lập viết lên những suy nghĩ, chính kiến của mình. Nhà văn Nguyễn Xuân Nghĩa luôn bày tỏ lương tâm của mình đối với những bất công trong xã hội, ông đã từng tham gia nhiều cuộc biểu tình chống Trung Quốc xâm lược và là người viết và treo khẩu hiệu có nôi dung : “ Bảo vệ toàn vẹn lãnh thổ, lãnh hải cho Việt Nam – Tự do dân chủ cho nhân dân Việt Nam – Đa nguyên, đa đảng cho Việt Nam” ở cầu vươt Lạch Chay Hải Phòng và cầu Lai Cách Hải Dương. Ông bị công an nhà nước Cộng sản Việt Nam bắt giam và tòa án của nhà cầm quyền nhân danh nhà nước CHXHVN xét xử ông về tội “ Tuyên truyền chống phá nhà nước cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam” với bản án 6 năm tù giam và 3 năm quản chế.

Gia đình ông và bản thân ông vẫn khẳng định ông không có tôi. Việc bắt giam, xét xử ông không công khai rồi bỏ tù ông một cách phi lý, nhưng còn tồi tệ hơn từ khi ông Nghĩa bị bỏ tù, liên tục bị công an trại thi hành công vụ đối xử với ông một cách dã man tàn bạo. Ông bị chuyển từ nhà tù này sang nhà tù khác làm khó cho gia đình người thân thăm nuôi.

Chỉ cần suy nghĩ một chút, người bình thường ai cũng có thể thấy những người cầm quyền của chế độ không thực chất được nhân dân bầu chọn ra, họ không có tính chính danh, họ luôn luôn đặt quyền lợi của cá nhân, phe nhóm, đảng phái lên trên quyền lợi của Tổ quốc và Nhân dân. Nhưng họ lại luôn luôn nấp vào Tổ quốc, nấp vào Nhân dân để tồn tại. Họ không có tâm, không có tầm, sợ mất quyền lực không chính danh, mất những đặc quyền đặc lợi bất chính, mất sự cai trị độc tài độc tôn. Chính vì lẽ đó họ rất sợ những người có chính kiến khác, sợ bản chất của họ bị phơi bày trước số đông, sợ sự thật, sợ các tổ chức độc lập, đối lập hình thành.

Mặc dù họ đã áp đặt được những điều luật mù mờ và có cả một bộ máy cảnh sát tư tưởng, kiểm soát bất đồng chính kiến nhưng họ vẫn luôn luôn lo sợ. Bởi họ không thể áp đặt hoàn toàn ý muốn của họ bằng luật pháp phi lý (như cấm các quyền tự do sinh hoạt cá nhân, đi lại thăm hỏi, chia sẻ niềm vui nỗi buồn, giúp đỡ, động viên nhau lúc khó khăn hoạn nạn) để  hạn chế, cô lập triệt hạ tư tưởng đối lập. Không có lý lẽ cho sự cai trị đen tối, nhà cầm quyền phải sử dụng một hệ thống công cụ bạo lực đã được súc vật hóa, côn đồ hóa bất chất luật pháp, chà đạp lên luật pháp của chính mình để thực hiện cho được những mưu hèn kế bẩn.

Đây cũng chính là một trong những lý do nhà cầm quyền công sản không bao giờ muốn thay đổi chương trình giáo dục, không muốn đất nước có một luật pháp văn minh, để sánh vai với các cường quốc năm châu. Mặc dù con cái họ thì hầu hết đều cho đi học ở các nước dân chủ văn minh, con cái của dân nghèo phải học chương trình giáo dục bất hợp lý do nhà cầm quyền áp đặt trong nước để thực hiện chính sách ngu dân.

Thật đau lòng cho những người cha, người mẹ có lương tri nếu biết, có hiểu vì sao con mình sinh ra nuôi dạy, có ăn có học lại trở thành những kẻ côn đồ, phải đi làm những điều bất nhân như thế !

Đối với những người hiểu biết và có lương tri thì hành động của những công cụ bị súc vật hóa, côn đồ hóa thật đáng thương hại.

Xin trích FB của anh Hải Thanh Nguyễn (https://www.facebook.com/xuthanhn?fref=ts )
“Các cháu An ninh, Công an, Côn đồ, Dư luận viên… yêu mến !
Các cháu, bác biết lắm, các cháu phần lớn con nhà lao động, chỉ vì miếng ăn mà chấp nhận làm bất cứ việc gì.
Bác thông cảm.
Nhưng các cháu ạ, những đứa tội ác ngập đầu, chúng lót ổ ở nước ngoài cả rồi, nguy cơ mới lấp ló ở chân trời thì cả nhà chúng đã tìm đường trốn hết.
Các cháu thì sao? Liệu có bao nhiêu cháu đủ tiền, đủ thế lực để kiếm một chỗ trú thân, và còn gia đình, bố mẹ, vợ con, anh chị em… nữa.
Làm gì cũng nên nhìn trước nhìn sau, giữ cho mình một chỗ lùi, các cháu ạ.
Lòng dân… ai biết thế nào.”

Đám cưới đã một tuần trôi qua nhưng dư luận cư dân mạng cũng như quán nước, vỉa hè … vẫn không ngớt bàn tán xôn xao. Có người nói “bố mẹ những viên công an làm chuyện thất đức, vô phúc thì chúng nó mới làm những chuyện bất nhân như thế”; người thì “đến trùm xã hội đen như Khánh Trắng còn biết dạy con, đừng làm những việc như bố”; Người thì nói “cái đám công cụ ấy nó thể hiện văn hóa của giới cầm quyền, văn hóa đảng chứ gia đình ông bà, cha mẹ có ai đi dạy con làm những điều như thế”…

Càng nói thì càng buồn, càng chán ngán, càng thật vọng về cái văn hóa cai trị dân của “đỉnh cao trí tuệ”được gọi là lãnh đạo. Nhưng tôi vẫn tin tưởng rằng với thời đại thông tin thì chính cái văn hóa đó nó không đạt mục đích làm cho người dân sợ hãi khi đa số hiểu biết sự thật và cũng chính nó thôi thúc nhanh quá trình tự diễn biến. Đồng thời tôi cũng tin chắc rằng trong đám công cụ không phải ai cũng u mê, cũng bị súc vật hóa và đến một lúc nào đó người ta cũng khát khao quyền làm người.
                                                                                                                                      Hà Nội, ngày 2/10/2015.
                                                                                                                                              Vũ Mạnh Hùng

An ninh Hà nội khủng bố công dân.

LẦN THỨ HAI TRONG THÁNG BỊ ĐUỔI KHỎI NHÀ

Tối qua, ngày 29/9, chủ nhà trọ tôi thuê cùng an ninh khu vực đến yêu cầu tôi chuyển đi chỗ khác ngay lập tức mà không đưa ra lí do rõ ràng và không thực hiện đúng hợp đồng thỏa thuận của đôi bên. Đây là lần thứ hai trong vòng một tháng tôi bị đuổi khỏi nhà trọ vì an ninh gây sức ép lên chủ nhà.

Tôi cùng ba người em của tôi có thuê một căn nhà ba tầng, rộng 30m2 tại hẻm 79/40/2 tổ 1, phường Yên Hòa, quận Cầu Giấy, Hà Nội của vợ chồng chị Đỗ Thị Ngân, cũng thường trú cùng tổ với nơi tôi thuê nhà. Mà như anh chồng giới thiệu thì anh làm tại công an thành phố Hà Nội. Hợp đồng được hai bên ký ngày 24/9, đại diện bên chủ hộ là chị Ngân, còn bên thuê là cậu em tôi.
Theo đó thì hợp đồng quy định thời gian thuê là 12 tháng (từ ngày 24/9/2015 đến ngày 24/9/2016); phía chủ nhà chỉ có thể đơn phương chấm dứt hợp đồng khi người thuê không trả tiền đầy đủ, sử dụng nhà sai mục đích, gây mất trật tự công cộng, mất vệ sinh công cộng.

Tuy nhiên, chúng tôi mới chuyển đồ đến sáng ngày 29/9 , đồ đạc mới lắp xong, thì chiều tối cùng ngày tôi liên tục nhận được điện thoại của chủ nhà, nói rằng cần lấy lại nhà gấp. Trong khi tôi đi vắng, vợ chồng chủ nhà cùng một anh an ninh khu vực tên Khánh đến nhà để yêu cầu chúng tôi dọn đi ngay.

Khoảng 21h30, tôi về nhà thì anh an ninh khu vực đã về, chỉ còn gặp vợ chồng chủ nhà. Với thái độ rất trịnh thượng, hai người chủ nhà "lớn tiếng" yêu cầu chúng tôi dọn đi ngay, mà lờ đi các thỏa thuận trong hợp đồng. Dĩ nhiên, để đảm bảo quyền lợi của mình, tôi chỉ thực hiện theo đúng như những gì thỏa thuận trên giấy tờ. Và nếu bên cho thuê đơn phương chấm dứt hợp đồng, tôi sẽ yêu cầu bồi thường theo bộ luật dân sự quy định.

Như em tôi kể lại, anh an ninh khu vực nói: “Sẽ đuổi tới cùng, cho đến khi Thành không còn ở trên địa bàn này”, do vậy tôi nghĩ rằng việc hủy hợp đồng này có liên quan đến việc tôi có tham gia vào các hoạt động xã hội gần đây. Trước đó, sau khi tôi đăng ảnh chụp trước bộ Giáo dục với poster có hàng chữ “Học sinh, sinh viên không phải là chuột bạch” thì tôi có bị công an phường Yên Hòa bắt lên đồn hai lần, lần lượt ngày 26 và 27/8. Đầu tháng 9, chủ nhà trọ cũ của chúng tôi (một căn nhà tương tự cùng hẻm) cũng yêu cầu chúng tôi dọn đi với lí do là an ninh ép.

Là người tham gia các hoạt động xã hội trên tinh thần hiểu rõ pháp luật và mong muốn đảm bảo các quyền của mình theo luật pháp quy định, chúng tôi có quyền được tự do cư trú mà không cần sự cho phép của an ninh khu vực.

Và nhân đây tôi cũng yêu cầu an ninh khu vực: Hãy chấm dứt việc khủng bố tinh thần này ngay lập tức. Hành động này của các anh chính là sự coi thường pháp luật ghê gớm và góp phần làm hằn sâu mâu thuẫn giữa người dân và công an.

FB Hoang Thanh