Thứ Sáu, 16 tháng 9, 2016

Cả Trọng đang chặt tay chân Đinh La Thăng ?


Từ những nguồn tin mà chúng tôi có được, cùng với Trịnh Xuân Thanh, ông Vũ Ðức Thuận là người cực kỳ thân tín với Bí thư Thành ủy Sài Gòn Ðinh La Thăng.

Trước đó, trong những lá thư gửi cho Bộ Chính trị, Ban Bí thư đảng CSVN, ông Trịnh Xuân Thanh khẳng định rằng, những khoản thua lỗ của PVC đều là do “kinh doanh thuần túy”. Trong đó, có những khoản thua lỗ do từ phía Tập đoàn Dầu khí Quốc gia Việt Nam “chuyển” sang cho PVC thông qua những dự án đang bị thua lỗ. Chính các tổ chức kiểm toán độc lập, thanh tra Chính phủ cũng đã có những điều tra và không kết tội cho Thanh.

Tuy nhiên, để hạ Trịnh Xuân Thanh, Nguyễn Phú Trọng đã yêu cầu Ủy Ban Kiểm tra Trung ương phải kết luận ông này có lỗi trong việc để thua lỗ 134 triệu Mỹ kim trong thời gian làm Chủ tịch Hội đồng quản trị PVC.

Trịnh Xuân Thanh hay Vũ Ðức Thuận đều là những tay chân thân tín của Bí thư Ðinh La Thăng. Ông Ðinh La Thăng từng là Chủ tịch Hội đồng quản trị Tập đoàn Dầu khí quốc gia Việt Nam, là cấp trên của Thanh và Thuận. Vào 9/2013, sau khi đã để thua lỗ nặng nề, Trịnh Xuân Thanh lại được Vũ Huy Hoàng, Bộ trưởng Bộ Công thương thời đó điều vào Ðà Nẵng làm Trưởng Ðại diện văn phòng của Bộ Công thương tại khu vực miền Trung. Còn Vũ Ðức Thuận được chuyển xuống Thái Bình giữ chức phó Giám đốc Sở Giao thông Vận tải, rồi sau đó lên làm Chánh văn phòng Bộ Giao thông vận tải.

Ngay cả khi Ðinh La Thăng lên làm Bí thư Thành ủy Sài Gòn, ông này khăng khăng muốn kéo Vũ Ðức Thuận vào cùng để làm trợ lý cho mình.

Cuộc chiến “đả hổ diệt ruồi” của Nguyễn Phú Trọng đưa ra, một mặt là để thâu tóm quyền lực mà đi cùng với đó là những món lợi, mặt khác là để tiêu trừ những thành viên trong Bộ Chính trị có xu hướng thân Mỹ, như Ðinh La Thăng.

Nguoi Quan Sat.


Thứ Sáu, 12 tháng 8, 2016

Tướng tá ở Việt nam.

Tướng, tá Việt Nam

Nguyên Đại

Chủ nhật tuần rồi (7/8/16), khoảng 10 giờ tối, thiếu tướng Quân độ CSVN Lê Xuân Duy đột ngột qua đời. Theo truyền thông nhà nước VN, lý do là “lâm bệnh hiểm nghèo”.

Ba tháng trước đó, ngày 6/5/16, tướng Duy được bổ nhiệm chức vụ Tư Lệnh quân khu 2 có nhiệm vụ bảo vệ các tỉnh vùng Tây Bắc và nửa phía tây của miền Bắc VN, bao gồm khu vực biên giới ba nước: VN, TQ và Lào. Đây là khu vực hết sức quan trọng trong thời điểm hiện nay vì những tranh chấp lãnh thổ giữa Trung Quốc và các nước trong khu vực bao gồm Việt Nam. Tướng Duy đã từng tham chiến ở mặt trận Vị Xuyên, Hà Giang. Sư đoàn 313 của tướng Duy đã đụng độ ác liệt với ít nhất hai sư đoàn lính Trung Quốc và buộc phải rút khỏi cao điểm 1200, vào tháng 4/1984.

Điều đáng chú ý là các tướng lĩnh đã trực tiếp tham chiến chống Trung Quốc, lần lượt chết vì những lý do bất thường hay chuyển tới những vị trí không tương xứng: Trung Tướng Đào Trọng Lịch (Tư lệnh QK2 1992-1997) và Trung Tướng Trần Tất Thành (Tư lệnh QK2 1997-1998) cả hai đều thiệt mạng trong một tai nạn máy bay tại Xiêng Khoảng, Lào, năm 1998. Những trùng hợp đó đã làm dấy lên những nghi ngờ về sự thanh trừng, triệt hạ phe cánh, sau những đấu đá chính trị trong nội bộ Đảng CSVN, và cũng không loại trừ có sự giật dây từ phía Bắc Kinh.

Quân đội CSVN thực hiện cơ chế Đảng lãnh đạo, Đảng ủy Quân Khu, đứng đầu là Chính Ủy có quyền hạn cao nhất. Nguyên tắc đó duy trì sự trung thành của quân đội với đảng, nhưng cũng vì thế những tướng lãnh giỏi chỉ huy, giàu kinh nghiệm trận mạc, lần lượt bị thay thế bởi những quân nhân biết đầu cơ, hiểu biết và nhiều thủ đoạn ở hậu trường chính trị. Khi có sự thay đổi trong hàng ngũ lãnh đạo đảng, các tướng lãnh chỉ huy trong quân đội cũng bị thay thế.

Ba năm sau khi Hồ Chí Minh mất, Đại Tướng Võ Nguyên Giáp đã bị thất sủng. Sau đó, từ chức vụ Tổng Tư Lệnh QĐ, ông “được” chuyển sang làm nhiệm vụ của một Phó Thủ Tướng, chủ tịch ủy ban dân số và sinh đẻ có kế hoạch, và đó là chức vụ cuối cùng của ông trước khi về hưu. Gần đây hơn, sau khi ông Nguyễn Tấn Dũng ra đi, Đại Tướng Đỗ Bá Tỵ (nguyên Tư lệnh QK2 2007-2010) đang giữ chức Tổng Tham Mưu Trưởng QĐ “được” thuyên chuyển sang làm Phó Chủ Tịch Quốc Hội, giúp việc cho bà CTQH Nguyễn Thị Kim Ngân; và hình như để giúp cho ông Tỵ tập trung hơn vào công việc ở Quốc hội, ngày 27/4/2016, ông Nguyễn Xuân Phúc đã ký quyết định bãi chức Thứ Trưởng Bộ Quốc Phòng của ông Tỵ.

Ngược lại, ở các nước dân chủ, các tướng lĩnh quân đội tuyệt đối không được dính líu tới chính trị (cũng giống như các quan tòa). Nguyên tắc phi chính trị của quân đội các nước dân chủ bảo đảm việc các tướng lãnh tài ba về quân sự và giàu kinh nghiệm chiến trường luôn có cơ hội phát triển và được trọng dụng.

Ngày 14/6/16, một máy bay quân sự SU-30 MK2 biến mất khỏi màn hình radar trên vùng biển Diễn Châu, cách đất liền 26 hải lý sau khi xuất phát từ sân bay Thọ Xuân, Thanh Hóa. Sau đó, khoảng 1 giờ chiều ngày 16/6/16, chiếc máy bay tuần thám CASA 8983 bị phá hủy trong khu vực gần đảo Bạch Long Vĩ thuộc vịnh Bắc Bộ, sau khi xuất phát từ sân bay Gia Lâm, Hà nội, mang theo sinh mạng của 9 người bao gồm 3 người thuộc phi hành đoàn có nhiệm vụ đi tìm chiếc máy bay quân sự bị mất liên lạc trước đó. Hai vụ rơi máy bay trong vòng hai ngày có vẻ như một phép thử về khả năng chiến đấu của không quân VN, nhiều hơn là những tai nạn; đặc biệt là cho đến hiện nay, chính phủ CSVN vẫn chưa công khai tiết lộ nguyên nhân thật sự của hai “tai nạn” máy bay rất đáng ngờ này. Lãnh đạo ĐCS vẫn còn nợ họ, những quân nhân đã mất, và thân nhân của họ một câu trả lời rõ ràng, minh bạch, và khả tín về nguyên nhân cái chết của họ.

Lịch sử dân tộc Việt Nam đã ghi nhận sự hy sinh của những chiến sĩ VNCH trong trận hải chiến cô đơn năm 1974, cũng sẽ tô những vết son máu đối với những nhiều ngàn anh hùng đã ngã xuống, mười năm sau đó trên mặt trận Vị Xuyên để giữ gìn từng cột mốc biên giới ở vùng cực bắc của đất nước trước hỏa lực tràn ngập của quân đội Trung Cộng. Họ, tất cả đều là chiến sĩ Việt Nam, họ có cùng một nhiệm vụ: bảo vệ đất nước, và cùng một kẻ thù: quân xâm lược Trung Cộng. Cũng vậy, lịch sử sẽ chỉ ghi dấu những vết nhơ cho những phí phạm xương máu mà đảng CS đã dùng để bảo đảm sự thống trị của họ như những chủ nô trên đất nước quá đau thương này.

Tám (8) tiếng đồng hồ, sau cái chết đột ngột của tướng Duy, “phụ trách” tư lệnh quân khu 2, ông Nguyễn Xuân Phúc, với một đoàn xe sang trọng đen bóng sầm sập tiến vào phố cổ Hội An. Ông Phúc không nhắc một chữ nào, cho dù chỉ là một sự chia sẻ giả vờ, về sự ra đi đột ngột của tướng Duy, ngược lại ông thong thả chụp hình tự sướng, và đùa vui rằng ông đang quảng cáo cho ngành du lịch ở đây. Trong cương vị Thủ Tướng, ông không được thông báo về cái chết của Tướng Tư Lệnh quân khu 2? Trong tình cảm đồng chí, cái chết của tướng Duy không bằng chiều dày của một tấm hình tự sướng? Ông Thủ tướng đã về quê như một quan chức cộng sản giàu sang, tự cho mình cái quyền đổ bộ lên những con đường di sản mong manh của tổ tiên bằng những đoàn xe bọc thép.

Trong bài viết “Đoàn xe tang trên đường phố Hội An“, Trần Trung Đạo đã có những câu hỏi nhức nhói và xúc động:

“Khi ngồi trên xe, Nguyễn Xuân Phúc và đám quan quyền CS có để ý ánh mắt đầy giận dữ của người dân Hội An đứng nhìn đoàn xe nặng nề đang lăn bánh trên con đường mỏng manh sau mấy trăm năm chịu đựng lụt lội, nắng mưa?

“Khi ngồi trên xe, Nguyễn Xuân Phúc và đám quan quyền CS có để ý đôi mắt ngạc nhiên và khinh bỉ của các du khách ngoại quốc đứng bên đường nhìn lãnh đạo cao cấp của một quốc gia đang vi phạm luật lệ do chính các lãnh đạo đó ban hành?”

Hôm nay (12/8), vận động viên bơi lội người Mỹ Michael Phelps đã giành được chiếc huy chương vàng thứ 22, trong số 26 huy chương Thế Vận Hội mà anh có được. Dĩ nhiên, báo chí Mỹ và nhiều nước khác ca ngợi anh, một người có thành tích quá xuất sắc trong thể thao. Xin được nhấn mạnh: Thể Thao – một cách rõ ràng, chính xác, và nghiêm chỉnh. Năm ngày trước đó, anh Hoàng Xuân Vinh đã giành được một huy chương vàng đầu tiên trong môn bắn súng hơi. Sẽ là quá khập khiểng nếu so sánh Mỹ và Việt Nam về một điều gì đó, kinh tế chẳng hạn; nhưng, nếu so sánh thành tích Thế Vận giữa hai vận động viên thể thao sẽ không có gì quá đáng.

Người viết không hề coi thường chiếc huy chương vàng duy nhất trong lịch sử Thế Vận mùa hè mà anh Vinh đã đem về cho tất cả các tuyển thủ Việt Nam tại Thế Vận Hội, trong 60 năm qua. Anh cũng là vận động viên duy nhất của Việt Nam nhận được hai huy chương trong một mùa Thế Vận (anh Vinh cũng giành được một huy chương bạc, cũng trong môn bắn súng, nhưng dưới hình thức thi đấu khác).

Cũng sẽ rất cập kênh, nếu không nói tới sự quan tâm của chính phủ Mỹ đối với phong trào thể thao nói chung và đối với tuyển thủ Olympic đại điện cho nước Mỹ, khi so sánh với sự thiếu thốn về dụng cụ, hỗ trợ chuyên nghiệp của huấn luyện viên, và việc các quan chức của đảng bộ thể thao VN đã giành lấy cơ hội để đi du lịch mà tước đi sự trợ giúp về y tế và huấn luyện mà các tuyển thủ Việt Nam cần phải có.

Điều khôi hài là báo chí của đảng lại chạy những hàng tít quá nhột nhạt như “phát súng vang năm châu bốn biển”. Con người của thế kỷ tin học hôm nay không dễ bị bốc thơm như vậy. Điều thực sự chấn động năm châu bốn biển là hàng vạn tấn cá chết dọc suốt bờ biển miền Trung, hàng triệu ngư dân đang điêu đứng, mỗi ngày đau đáu nhìn biển mờ dần trong nước mắt. Sự nhức nhối đó thấm thía trong từng bửa ăn mỗi ngày của nhiều người Việt và bạn bè của họ ở khắp năm châu bốn biển.

Hoàng Xuân Vinh sinh năm 1974, năm 20 tuổi anh tốt nghiệp trường công binh. Anh thường đạt giải trong các cuộc thi bắn súng trong quân đội. Năm 1999, anh được Câu Lạc Bộ Quân đội rút về, và sau đó thường được cử tham dự các cuộc tranh tài về môn bắn súng ở SEA Games (Giải Thể Thao Đông Nam Á), và vì các thành tích đạt được trong môn thể thao này, anh được thăng chức Đại Tá.

Có thể anh Vinh sẽ có chút lúng túng khi ngồi chung với những Đại Tá đã chứng kiến xương máu của đồng đội mình trên những cao điểm của mặt trận Vị Xuyên, Lão Sơn. Xin nhường sự lúng túng đó cho những người đã gắn lon Đại Tá cho anh.

https://anhbasam.wordpress.com/2016/08/13/9551-tuong-ta-viet-nam/ Hà Hoàng Suong Quynh Cù Huy Xuân Hoàng Nguyễn Trung Thành

Thứ Sáu, 24 tháng 6, 2016

Điều trần nhân quyền Việt nam tại Canada .

Một cuộc điều trần diễn ra 2 tiếng đồng hồ vào ngày hôm qua 22.6 (giờ địa phương) tại Thượng viện Canada về nhân quyền Việt Nam, với sự có mặt của chị Vũ Minh Khánh – vợ Luật sư Nguyễn Văn Đài và Luật sư Trịnh Hội.





Chị Khánh đã trình bày 7 phút về tình hình của chồng. Đến nay đã 6 tháng vẫn không biết tin tức gì về anh Đài, gia đình có nhờ 3 luật sư biện hộ nhưng vẫn chưa được cấp phép. Cộng sự bị bắt chung với LS. Đài là Lê Thu Hà cũng trong tình trạng tương tự. Chị Khánh còn cho biết thêm, 10 ngày truớc khi chồng bị bắt, Ls. Đài bị an ninh đưa lên xe đến một nơi cách Hà Nội 30 km đánh vào mắt và thái dương, sau đó được bạn bè giúp đưa về nhà. Chị Vũ Minh Khánh kêu gọi chính phủ Canada yêu cầu VN thả ngay lập tức LS. Nguyễn Văn Đài!

Tại buổi điều trần, Luật sư Trịnh Hội đã nói về các vấn đề tù nhân chính trị (Trần Huỳnh Duy Thức, Anh Ba Sàm,...) về việc chính quyền đàn áp những người biểu tình vì môi trường và đặc biệt là điều 117 BLHS - tội tuyên truyền chống nhà nước CHXHCNVN đã được sửa đổi bổ sung thành Tội làm, tàng trữ, phát tán hoặc tuyên truyền thông tin, tài liệu, vật phẩm nhằm chống Nhà nước; sẽ có hiệu lực từ 1.7 tới đây nha!
...

- Có thể coi buổi điều trần ở đây hen: http://senparlvu.parl.gc.ca/XRender/en/PowerBrowser/PowerBrowserV2/20160621/-1/6046?useragent=Mozilla%2F5.0+%28Macintosh%3B+Intel+Mac+OS+X+10_11_4%29+AppleWebKit%2F601.5.17+%28KHTML%2C+like+Gecko%29+Version%2F9.1+Safari%2F601.5.17


Nhà đấu tranh nhân quyền Luật sư Nguyễn Văn Đài - bị bắt lần thứ hai vào tháng 12.2015 về tội "Tuyên truyền chống Nhà nước" quy định tại Điều 88 BLHS. Vào giữa tháng 4 vừa qua, Bộ Công an tiếp tục ký gia hạn tạm giam.

Nhờ sự hỗ trợ từ Đại sứ quán Mỹ, chị Vũ Minh Khánh đã rời Hà Hội từ 14.4 để đi Mỹ, Canada và một số nước ở châu Âu, Úc để vận động tự do cho chồng. Giới đấu tranh dân chủ rất ủng hộ chị Khánh, tuy nhiên hiệu quả của chuyến đi tới đâu thì tình hình hiện nay rất khó đoán. Trước chị Khánh, cha anh Trần Huỳnh Duy Thức là ông Trần Văn Huỳnh và bà Nguyễn Thị Kim Liên, mẹ Nguyên Kha cũng từng có những chuyến đi vận động tại Mỹ.

Việc bắt giữ lại Ls. Đài từng được xem là khá bất ngờ, vì nhiều người nghĩ rằng Việt Nam đang có những cởi mở nhất định về nhân quyền!

- Chị Vũ Minh Khánh tại Thượng viện Canada!

Thứ Tư, 22 tháng 6, 2016

Cộng sản Việt nam bán đứng phi công !

Đem cả xác chết của các quân nhân làm món quà ...

Mới đây, đại sứ Mỹ Ted Osiud đã cho hay rằng phía Mỹ đã đề nghị được giúp Việt Nam trong việc tìm kiếm,cứu hộ 2 chiếc máy bay rơi và 10 quân nhân trên đó. Nhưng cũng giống như vụ cá chết ở miền Trung, lời đề nghị của phía Mỹ xin được giúpcũng bị phớt lờ đi không có lý do. Song song với việc lờ đi đó thì động thái chạy đi mời Trung Quốc đến giúp, và người TQ đã OK và 4 tàu chiến của TQ đã lên đường vào cuộc.
Đến giờ này thì cả Trung Quốc lẫn Việt Nam đều chẳng tìm được gì và một câu hỏi nghi vấn cứ lớn dần lên, mà bất cứ người dân nào cũng thấy nghi ngờ, khó hiểu trước các động thái của chính quyền trong việc giải quyết vấn đề. Từ vụ cá chết cho đến vụ rơi 2 máy bay này.
Lẽ ra khi vụ việc xảy ra, khi 2 máy bay rơi và 10 quân nhân mất tích thì chính quyền sẽ mau chóng chấp nhận bất cứ sự trợ giúp nào nhằm tìm kiếm cứu nạn nào, của bất cứ ai có thể. Chẳng hạn như máy bay rơi ở biển Đông thì chúng ta phải mau chóng nhờ các quôc gia xung quanh như  Philipphin, Đài Loan, Brunay...đương nhiên có cả Trung Quốc và Hoa Kỳ nữa, bởi sự hiện diện của họ trong vùng. Vì càng có nhiều nước tham gia thì khả năng tìm được nạn nhân càng cao, nếu họ còn sống. Đó là việc bình thường phải làm của bất cứ chính quyền nào nếu họ thực sự quan tâm tới số phận  các nạn nhân.
Nhưng thực sự không thể hiểu nổi khi chính quyền Việt Nam đã mau chóng hành xử không giống ai, không giống con giáp nào khi từ chối sự trợ giúp của người Mỹ, và cũng mau chóng chạy kêu cứu tới người Trung Quốc. Điều này hẳn làm buồn lòng người  bạn Mỹ khi có sự phân biệt đối xử, nhất bên trọng, nhất bên khinh cho một công việc hoàn toàn mang tính thiện nguyện, bất vụ lợi...
Tại sao vậy ? Có phải chính quyền Việt  Nam đã đưa tai nạn bi thảm này thành một món quà lợi lộc, tính toán rồi dùng nó để tặng lại cho ai mà họ thích, hay muốn chứng tỏ lòng thành. Trong trường hợp tai nạn máy bay cùng 10 quân nhân mất tích này, phần thắng đã nghiêng về phía Trung Quốc, và Việt Nam đã trao việc tìm kiếm cứu hộ này cho  ông bạn láng giềng phương Bắc như một món quà thể hiện sự tin cậy, cùng lúc với việc tảng lờ đi đề nghị được trợ giúp của Hoa Kỳ. Một gáo nước lạnh, gáo thứ hai sau vụ cá chết đã được tạt thẳng vào măt ông bạn phương xa, người bạn vừa cởi bỏ lệnh cầm bán vũ khí sát thương, và trở thành một người bạn hợp tác toàn diện.
Qua hành động trao quyền tìm kiếm cứu nạn cho người Trung Quốc  và từ chối người  Mỹ thì đến trẻ con cũng biết rằng, VN chẳng còn chơi trò đu dây giữa hai siêu cường nữa mà đã chọn một hẳn một bên với 4 tốt 16 chữ vàng rồi.
Và vụ tai nạn 2 máy bay với 10 quân nhân thiệt mạng đã được Việt Nam biến thành một thứ quà cống xứng đáng cho lòng thành được trao cho Trung Cộng, với tất cả sự hèn hạ...
MTA

Thứ Ba, 21 tháng 6, 2016

Lộ diện màn kịch SU 30 MK2

CẬP NHẬT: TIN NÓNG HƠN THỊT VỊT!

Hôm nay Thùy Trang mò được tin nội bộ già đình Thiếu tá phi công Su-30 MK2 Nguyễn Hữu Cường, biết được nhiều chuyện bí mật "Nóng hơn thịt Vịt", nay chia sẻ với các bạn.

Tin động trời là Thiếu tá phi công Su-30 MK2 Nguyễn Hữu Cường KHÔNG có mặt trên chiếc SU-30 MK2. Ông Cường được lệnh của Quốc Phòng đưa ra ngoài khơi đóng kịch được cứu đưa vào bờ trở lại.

Hiện Bộ Quốc Phòng đang giam Thiếu tá phi công Su-30 MK2 Nguyễn Hữu Cường tại bệnh viện 108 và tuyệt đối KHÔNG CHO tiếp xúc với báo chí. Ngày 20 tháng 6, Thiếu Tá Cường muốn tới thăm hỏi gia đình phi công Trần Quang Khải nhưng bị "Nhà Giam" 108 từ chối cho đi.


Phi công Su-30 MK2 Nguyễn Hữu Cường mắc phải lỗi lớn khi nói với báo chí mà ông không được chỉ đạo trước là (1) Tiếng nổ trong buồng máy và (2) có 20 viên trái sáng trong khi đó mỗi phi công chỉ được cấp 10 trái thôi.
 Phi công gì mà vớt lên lai có trang phục thế này ?

Sau cuộc phỏng vấn thì phi công Nguyễn Hữu Cường bị giam luôn và có thể bị chích thuốc chết bất cứ lúc nào.

Tin động trời khác là chiếc Su-30 MK2 bị Trung Quốc bắn rơi, vụ này được tiết lộ bởi người thân của lính trên tàu Jiangkai II, Hải Quân Trung Quốc đăng trên nhiều diễn đàn, trong đó có diễn đàn SINO DEFENCE FORUM nhưng bị xóa nhanh ngay sau đó. Hôm qua có người chụp được màn hình hy vọng họ sẽ post trở lại.

Trong khi đó thì tin máy bay bị TQ bắn rơi trùng khớp với tin trong nội bộ CSVN là nhiều Cảnh sát biển đã nhìn thấy chiếc Casa-212 bị tàu Hải Quân Trung Quốc bắn rơi lúc bay ra ngoài vùng đặc quyền kinh tế 200 hải lý của Việt Nam trong vòng 15 phút.

Thùy Trang dò rất kỹ những thông tin này trước khi đưa lên FB. Theo Thùy Trang nghĩ thì khả năng rất cao là 2 chiếc Su-30 MK2 và Casa-212 đều bị Trung Quốc bắn rơi sau khi TQ cho phá tần số liên lạc và radar của 2 chiếc này.

Tình hình hiện nay là cách đây hơn 20 giờ, Quốc Phòng CSVN đã tìm thấy hộp đen của chiếc Casa-212, nhưng sau đó đưa tin là không tìm thấy được.

Báo chí vừa được chỉ thị từ Ban Tuyên Giáo 4T là giới hạn đưa tin về việc tìm kiếm 2 chiếc máy bay. Hiện vào thời điểm này, công việc tìm kiếm được Bộ Quốc Phòng chỉ thị dẹp bỏ cấp tốc.

Viết lại cho rõ nhiều sự kiện: (1) Phi công Nguyễn Hữu Cường đang bị giam. (2) Su-30 MK2 và Casa-212 bị TQ bắn rơi ngay sau khi TQ cho phá tần số liên lạc và radar. (3) Phi công Nguyễn Hữu Cường được lệnh đóng kịch, nhưng trên thực tế ông không đi chung máy bay với Phi Công Khải.

(*) Tin mật sau này không đăng FREE ngoài Public nữa, chỉ để dành cho các bạn trong FriendList, còn ngoài Public thì chỉ có Tin Tức Chiến Sự và Thời Cuộc. Nếu các bạn share lại, xin copy và post lại trên FB của bạn.

Thân

Nguyễn Thùy Trang

(*) Ảnh Minh họa

Tin hot : phi công Cường nhập viện !

-Ông Nguyễn Thiện Nhân đã đến thăm, tặng quà Thiếu tá Nguyễn Hữu Cường, một trong hai phi công trên máy bay Su-30MK2 gặp tai nạn.
Tối nay (21/6), Ủy viên Bộ Chính trị, Chủ tịch Ủy ban Trung ương Mặt trận Tổ quốc Việt Nam Nguyễn Thiện Nhân đã đến thăm, tặng quà Thiếu tá phi công Nguyễn Hữu Cường, Phó phi đội trưởng Phi đội 1, Trung đoàn 923 - một trong hai phi công trên máy bay Su-30MK2 gặp tai nạn sáng 14/6 đang được điều trị tại Bệnh viện Trung ương Quân đội 108.
ong nguyen thien nhan tham phi cong nguyen huu cuong hinh 0
Ông Nguyễn Thiện Nhân thăm hỏi Thiếu tá Nguyễn Hữu Cường
Ân cần hỏi thăm sức khỏe Thiếu tá phi công Nguyễn Hữu Cường, ông Nguyễn Thiện Nhân khẳng định, Mặt trận Tổ quốc Việt Nam luôn trân trọng tinh thần sẵn sàng chiến đấu hy sinh của các chiến sỹ Quân đội nhân dân nói chung và Quân chủng Phòng không - Không quân, trong đó có các chiến sỹ phi công quân sự. 
Đội ngũ phi công quân sự thường phải luyện tập căng thẳng trên đất liền cũng như biển cả, luôn xác định tư tưởng sẵn sàng chiến đấu hy sinh. 
Thay mặt Ủy ban Trung ương Mặt trận Tổ quốc Việt Nam, ông Nguyễn Thiện Nhân gửi tới Thiếu tá phi công Nguyễn Hữu Cường tình cảm trân trọng của nhân dân cả nước. 
Ông Nguyễn Thiện Nhân cho rằng, trong quá trình thực hiện nhiệm vụ có những tổn thân hy sinh là không tránh khỏi, mong Thiếu tá phi công Nguyễn Hữu Cường thực hiện theo đúng chỉ dẫn của bác sỹ để có thể trở lại với công việc. 
Chúc Thiếu tá Nguyễn Hữu Cường mau bình phục, ông Nguyễn Thiện Nhân khẳng định, khi sức khỏe ổn định, nếu anh Nguyễn Hữu Cường có điều gì cần giúp đỡ, có thể đề đạt, trong điều kiện của mình, Mặt trận Tổ quốc Việt Nam sẵn sàng hỗ trợ.
ong nguyen thien nhan tham phi cong nguyen huu cuong hinh 1
 
Nhân dịp này, ông Nguyễn Thiện Nhân cũng gửi lời cảm ơn đến đội ngũ lãnh đạo, y bác sỹ Bệnh viện Trung ương Quân đội 108 đã ngày đêm chăm sóc, chữa trị Thiếu tá phi công Nguyễn Hữu Cường nói riêng và các chiến sĩ quân đội, nhân dân nói chung. Đó là công việc luôn được nhân dân trân trọng.
Thiếu tá phi công Nguyễn Hữu Cường cảm ơn sự động viên, quan tâm của lãnh đạo Đảng, Nhà nước, Mặt trận Tổ quốc Việt Nam và đội ngũ lãnh đạo, y bác sỹ Bệnh viện Trung ương Quân đội 108 trong suốt những ngày qua; đồng thời thể hiện mong muốn sớm hồi phục sức khỏe để có thể trở lại đơn vị./.

Thứ Năm, 9 tháng 6, 2016

Việt nam đã tới miệng hố !

KHỦNG HOẢNG

Nợ công lên đến 2.7 triệu tỷ đồng, với cách tính chuẩn xác thì tỷ lệ nợ công đã hơn 100% so với GDP, tức 180 tỷ đô, tương đương và bằng đúng thu nhập bình quân đầu người là gần 2.000 USD/người/năm.

Hơn 200.000 cử nhân, thạc sỹ thất nghiệp là vì không có tiền chạy chọt, xin xỏ để có việc làm, những chỗ khác đã dành cho cơ cấu, con cháu cán bộ hoặc vài trăm triệu một suất. Không đến lượt những con người này. Doanh nghiệp khó khăn, thu hẹp sản xuất nên nhu cầu lao động ngày càng co lại.

Hơn 11 triệu người ăn lương nhà nước, tức tiền thuế của dân, mà không làm ra của cải vật chất, chỉ ăn bám vào ngân sách (trên tổng số 94 triệu dân). Và đây là con số kỷ lục chưa từng có, khi so với Mỹ chỉ có khoảng 2 triệu người hưởng lương từ ngân sách quốc gia (với hơn 300 triệu dân).

Tỷ lệ ung thư cao thứ hai thế giới và tỷ lệ người chết về tai nạn giao thông thuộc hàng cao nhất Đông Nam Á. Thuế, phí, lệ phí cũng dành vị trí này trong khu vực.

Giáo dục và khoa học tụt hậu so với Nhật, Singapore vài trăm năm, với Thái 50 năm, Malaysia 30 năm và với Myanmar 10 năm. Hện tại đã xếp sau Lào và Campuchia về nhiều chỉ số kinh tế. Campuchia đã sản xuất ô tô điện giá rẻ cho chính mình và sẽ xuất khẩu trong năm tới.

Năm 2016 trả nợ 12 tỷ đô, sang năm 2017 phải trả 16 tỷ đô, trong khi World Bank và các nước ngừng cấp vốn vay ưu đãi ODA cho Việt Nam từ sang năm, 2017. Mỗi năm khoảng 200.000 doanh nghiệp phá sản hoặc đóng cửa vì khó khăn. Ngân sách cạn kiệt nên tìm cách huy động 500 tấn vàng trong dân để chi trả cho nền kinh tế. Tuy nhiên, vàng không ăn được và cũng không thể giải quyết được sự khủng hoảng hay tham gia vào hoạt động kinh tế, mà chỉ để trả nợ hoặc bơm vào các dự án "đang chết", nếu được huy động và sử dụng (vàng cũng chỉ là một loại tiền).

Nhiều hộ ở Tây Nguyên được hỗ trợ hạn hán bằng gạo đã phải đem bán vì quá "khó ăn". Họ nói chỉ có gà hoặc cho lợn ăn những loại gạo như vậy. Gạo và tiền hỗ trợ đời sống cho các ngư dân ở vùng thảm hoạ miền Trung đã bị ăn chặn, ăn bớt và có nhiều nơi vẫn chưa nhận được tiền cứu trợ.

Tỷ lệ đại biểu quốc hội là đảng viên chiếm 96% số lượng đại biểu được bầu. Đây là con số kỷ lục so với các năm trước dù tỷ lệ này vẫn luôn lớn hơn 90%. Như vậy, nói quốc hội là của đảng cũng không có gì sai, và 90 triệu dân còn lại không có cơ hội để tham gia vào hệ thống chính trị mà họ gọi là của dân, do dân và vì dân. Đây là lý do cần phải xoá bỏ cơ chế "Đảng cử dân bầu" nếu muốn có chính quyền sạch và chọn lựa được nhiều hiền tài từ trong dân mà đang bị lãng phí suốt nửa thập kỷ qua bởi cơ chế "méo mó" này.

Người đi biểu tình theo hiến pháp thì bị coi là bất hợp pháp, bị ngăn cản, bắt giữ trái phép hoặc đánh đập. Người nói lên sự thật hoặc những vấn đề về chính trị, xã hội và lên án cái xấu, tham nhũng thì bị coi là những thành phần nguy hiểm đối với nhà nước, người dân thì khen họ là dũng cảm (một điều quá lạ lùng, vì đó đáng ra là nghĩa vụ hiển nhiên của một công dân đối với chính phủ, với xã hội khi nó suy cấp, hủ bại, tha hoá), luật pháp không được phổ biến đúng bản chất vì sợ khiếu kiện phát sinh. Dân chủ và tự do mà dân không được lập đảng chính trị hay hội họp dân sự thì dân chủ và tự do ở điều gì???

Xã hội bạo lực xảy ra tràn lan từ gia đình, học sinh, nhà trường đến ngoài xã hội, mọi vấn đề được giải quyết bằng bạo lực. Con người trở nên mất niềm tin vào công lý, vào luật pháp, nên lựa chọn những hành xử ngoài luật để xử lý các vấn đề của cuộc sống. Môi trường, môi sinh ô nhiễm nặng nề từ không khí, nước, thực phẩm, tư tưởng, văn hoá, tâm linh, đều biến dạng và suy thoái trầm trọng. Văn hoá phong bì ở khắp nơi và trong mọi mặt đời sống. Học xong chỉ lo bỏ tiền chạy việc mà không cần tài năng hay phẩm chất của mình mà ứng tuyển.

Chạy chức, chạy quyền, rồi vơ vét của cải, tham ô, tham nhũng bằng mọi cách và từ trên xuống dưới, thành quốc nạn, nhưng tất cả trở nên bất lực, bởi cơ chế độc đảng và toàn trị khiến nó trở nên bất khả xâm phạm. Người dân không có khả năng tham nhũng và cũng không có quyền lực để xử lý những vấn đề nhức nhối của chính quyền trị vì.

Và tôi vẫn thích câu nói của bà Margaret Thatcher: Vấn đề của chủ nghĩa xã hội là đến khi nào họ tiêu hết tiền mà thôi!

LS Le Luan.