Thứ Sáu, 16 tháng 10, 2015

Thái tử đỏ tràn ngập Đất nước.

THÁI TỬ ĐỎ TRÀN NGẬP ĐẤT NƯỚC - PHÚC HAY HỌA?

Khi các thái tử và công chúa, các cậu ấm cô chiêu vụt nổi lên “chói sáng” trên chính trường Việt Nam, đâu đó có thể có người mừng khấp khởi, nghĩ rằng các cô cậu ấy sẽ chính là “tầng lớp kỹ trị mà Việt Nam cần”, rằng các cô cậu trẻ, giỏi, có bằng cấp Tây học và sự văn minh hấp thụ từ Âu-Mỹ, các cô cậu sẽ giúp dân chủ hóa Việt Nam.



Và như thế phải chăng là kết quả của một chiến lược sâu xa nào đó của Mỹ, “dùng cộng sản con diệt cộng sản bố”.

Không biết nước Mỹ có một chính sách như thế với mấy nước cộng sản thật không, nhưng nếu có thật thì nó rất phi thực tế, cũng như những người đang mừng rỡ trước sự nổi lên của “thái tử đỏ” vậy.

Thanh niên Việt Nam du học Âu-Mỹ có nhiều thành phần:

- Một số đi học bằng thực lực, ví dụ thi đỗ Fulbrights, Chevening... hoặc xin được học bổng trực tiếp từ trường (1);

- Một số đi học tự túc, bằng tiền nhà, nhờ gia đình có điều kiện (2);

- Một số đi học cũng nhờ gia đình có điều kiện, nhưng tự túc... bằng tiền công quỹ, tiền dân, tức là tiền mà cha mẹ họ có được từ tham nhũng, bóp cổ dân. Số này chính là các đấng “con ông cháu cha”, “con cháu các cụ”. (3)

- v.v. Còn nhiều thành phần khác.

Trên thực tế, nhóm 3 cũng thường trộn lẫn với nhóm 2 và 1. Hay nói cách khác, các thái tử, công chúa, cậu ấm, cô chiêu du học thường dưới cái vỏ “tự túc” của gia đình - bằng tiền do mồ hôi nước mắt cha mẹ làm ra chứ không ăn của ai - hoặc dưới vỏ “có năng lực thực sự”, “đi lên bằng đôi chân chính mình”.

Vậy theo bạn, phản ứng dễ xảy ra của nhóm 3 sau khi các cô cậu ấy tốt nghiệp với tấm bằng “du học Âu/Mỹ” tươi rói sẽ là gì?

Có lẽ họ sẽ ở lại nước ngoài để học tiếp hoặc để kiếm việc làm, ổn định dần cuộc sống. Hoặc họ cũng có thể trở về Việt Nam, kiếm một việc làm xứng đáng với “tầm” của họ, sống một cuộc sống chất lượng đúng với “tầm” của họ, tóm lại là “lên level”, đổi đời.

Nhưng dù theo cách nào, ở lại nước ngoài hay về Việt Nam, họ cũng không thể đi ngược lại gia đình được. Họ không thể từ bỏ truyền thống của gia đình, không thể phản bội lợi ích của gia đình - cái lợi ích gắn rất chặt với sự cầm quyền của đảng CS. Ít nhất, họ cũng phải làm sao để “quật lại vốn”, nghĩa là lấy lại được số vốn đầu tư hàng trăm ngàn đôla mà gia đình đã bỏ ra cho họ.

Và bạn nghĩ các thái tử công chúa đỏ, các cậu ấm cô chiêu đỏ sẽ dân chủ hóa đất nước, sẽ “diệt cộng sản bố”, sẽ thay đổi Việt Nam theo hướng dân chủ-tự do, sau khi các cô cậu ấy du học?

Chờ các cô cậu ấy "quật lại vốn" xong xuôi đã nhé.

Doan Trang.

Thứ Ba, 13 tháng 10, 2015

Khẩu chiến tranh cử Tổng thống ở Mỹ

Khẩu chiến Hillary Clinton - Bernie Sanders

Dự định vào 8:30 tối nay (giờ DC – 7:30 sáng tại Hà Nội) CNN sẽ truyền trực tiếp cuộc tranh luận giữa hai ứng viên Tổng tống, đó là hai cụ Hillary Clinton và TNS Bernie Sanders.

Ông Sanders sinh năm 1941 (74 tuổi) tại Brooklyn (New York) là TNS của tiểu bang Vermont. Thời trẻ từng tham gia diễu hành March on Washington for Jobs and Freedom (Diễu hành vì việc làm và tự do) năm 1963, đấu tranh cho dân quyền.

Ông lên tiếng mạnh mẽ về bất công trong thu nhập, y tế, cha mẹ nghỉ khi có con mới sinh, biến đổi khí hậu, quyền của người đồng giới. Sanders thường phê phán chính sách đối ngoại của Hoa Kỳ và là người chống lại chiến tranh Iraq do TT Bush khởi xướng.

Về lý lịch con ông cháu cha thì Sanders chẳng có gì nổi bật. Lại mang tiếng theo CNXH (socialism) nên chưa chắc đã được người bỏ phiếu thích cụ này.

Kém Sanders 6 tuổi, bà Hillary Clinton (1947) năm nay cũng 68 tuổi, từng là đệ nhất phu nhân của TT Bill Clinton (1993-2001), TNS New York (2001-2009) và ngoại trưởng (2009-2013). Bà được giới trẻ hâm mộ và giới nữ ủng hộ.

Trong thời gian TT Bill Clinton tại vị, gia đình bị tai tiếng vì vụ cô sinh viên trẻ Lewinsky thực tập tại Nhà Trắng. Tuy nhiên, với tài ba của một American Lady (đàn bà Mỹ dễ có mấy tay), bà đã chèo chống và vượt qua sóng gió chính trường và giữ được gia đình yên ổn. Điều đó được nhiều người đánh giá rất cao.

Khi TT Bill Clinton về vườn, bà đã tranh cử chức TNS tại New York và thắng cử. Sau đó bà còn tham gia tranh cử TT nhiệm kỳ 2008-2012 nhưng chịu thua Barack Obama trong vòng đấu loại của đảng Dân chủ.

Hai vợ chồng đã quay sang ủng hộ Obama và cuối cùng đã thắng lớn khi có một TT da đen trong Nhà Trắng. Bà được mời là Ngoại trưởng. Năm 2012 bà đã thôi chức dành thời gian cho tranh cử nhiệm kỳ 2016 như dự định.

Khi ra khỏi Nhà Trắng, gia đình Clinton nợ đầm đìa vì liên quan đến mấy vụ kiện tụng. Vì có tài nên họ viết sách, đi nói chuyện với 200.000USD/buổi nên gia tài bắt đầu phình ra. Từ năm 2013 đến 3-2015, bà kiếm được 11 triệu, và từ khi rời chức vị, gia đình TT này đã kiếm được 141 triệu đô la, đóng khoảng 56 triệu tiền thuế và gửi 15 triệu cho công tác từ thiện.

Đối với người Việt thì bà Hillary Clinton không lạ gì, từng sang Việt Nam vài lần với hình ảnh nón lá đi shopping trên phố cùng với con gái Chelsea. Chồng bà từng là người tuyên bố bãi bõ lệnh cấm vận của Mỹ đối với Việt Nam (1993).

Bà là người có sáng kiến trong ngoại giao gọi là smart power – sức mạnh thông minh bao gồm quân sự, chính trị và ngoại giao đi kèm với nhau. Trong thời gian làm ngoại trưởng, bà đi nhiều nhất trong số các ngoại trưởng trước đó của Hoa Kỳ. Đối thủ đang nhè vào đó để tấn công, dựng lên một hình ảnh Hillary không trung thực.

Cụ Sanders đi lại chậm, lưng gù, mắt đeo kính cận, giọng nói không được truyền cảm. Nhưng tuổi tác đôi khi là lợi thế vì Ronald Regan  từng thắng đối thủ trẻ khi ông đã 72 tuổi.

Hillary Clinton có vẻ trẻ, nhanh nhẹn hơn, tóc vàng và có nụ cười thân thiện, dù ngoài đời những người dưới quyền đều sợ một phép do tính sắt đá của bà.

Hiện nay, danh sách ứng viên TT Hoa Kỳ thấy nổi lên hai người: Hillary Clinton được 40% ủng hộ và Donald Trump (23%). Sanders ở đâu đó xa lắm.

Donald Trump có những phát ngôn gây sốc, trong vai giới show biz nhiều hơn là chính trị gia. Ông có nhà cửa khắp nơi, hồi đi New York (2007) mình cũng được thấy tòa nhà toàn kính, đọc chữ Trump cứ tưởng ông bán đồ lót phụ nữ Triumph. Ngay tại Las Vegas ông có tòa nhà Trump mà tối qua Hillary Clinton tới đó cùng hàng ngàn người chĩa loa phường vào nhà tỷ phú để khiêu khích.

Có một cụ già tuyên bố, nếu Trump trùng cử, ông sẽ di cư sang nước khác để sống hơn là có một TT như ông này. Tuy nhiên, ông bảo, chẳng phải đi đâu vì Trump làm sao mà vào Nhà Trắng được.

Sáng nay Washington Post đưa một bài viết rằng có 5 từ nói lên Sanders không thể là TT “he isn't getting elected president – ông ta sẽ không thành TT”, dẫn chứng 50% dân Mỹ thích chủ nghĩa tư bản  chỉ có khoảng 30% thích CNXH. Không hiểu Sanders là cộng sản thì phần trăm liệu có tăng lên.

Hillary Clinton bị lên án là flip-flop (lá mặt lá trái) trong chính sách. Gần đây nhất bà phản đối TPP mà trong thời kỳ làm ngoại trưởng bà ra sức ủng hộ. Hillary đang tìm cách rời cái bóng của Obama, tranh thủ sự ủng hộ của công đoàn vì họ tẩy chay TPP làm mất việc làm tại Mỹ.

Bầu cử Mỹ giống như vào shopping mall mua hàng, có nhiều lựa chọn cho cùng loại (đảng Dân chủ có 4-5 ứng viên, đảng Cộng hòa cũng thế), các ứng viên tự tranh luận, tự đưa ra đường lối trong tương lai. Dân đóng thuế ngồi nghe và biết phải lựa chọn ai cho xứng đáng với đồng tiền bát gạo mình đã bỏ ra vì biết rõ mặt hàng họ định mua bằng tiến thuế. Clinton, Sanders hay Trump đều đã được khách hàng đưa lên đặt xuống nhiều lần trước khi bỏ phiếu cho ai.

Còn tại “nước nhà mềnh”, nghe nói TW đã bỏ phiếu biểu quyết lần thứ nhất danh sách nhân sự mới lần đầu được dự kiến giới thiệu tham gia Ban Chấp hành TƯ khóa 12 (cả ủy viên TƯ chính thức và dự khuyết). Có câu quan trọng nhất là ứng viên là những ai, mặt mũi ra sao, thì chẳng ai biết. Giống như vào shopping mua hàng, người bán bắt trả tiền (thuế), nhưng người mua chẳng biết mình sở hữu cái gì bên trong gói hàng được thắt nơ diêm dúa.

Bao giờ ta đi mua hàng mà biết chắc chắn món hàng mình mua có hợp với mình thì đó mới là thị trường không có định hướng :razz:

Tối nay các bạn nhớ xem CNN có cuộc đấu võ mồm trên truyền hình phát từ Las Vegas, xem các đối thủ gầm gừ nhằm chỗ yếu của nhau để tấn công.

Chúc các bạn vui.

HM. 13-10-2015

Giặc Tàu đang tấn công chúng ta !

TIẾP THEO XẢ LŨ SÔNG HỒNG, HỌ TẬP DÙNG HẢI TẶC LÀM TIỀN TRẠM !


"Tường trình với các cơ quan chức năng, ngư dân Đặng Dũng (40 tuổi, ở xã Bình Châu, huyện Bình Sơn), thuyền trưởng kiêm chủ tàu cá QNg 90352 TS, cho biết ngày 22.9, tàu cá QNg 90352 TS, công suất 446 CV, trên tàu có tất cả 10 ngư dân xuất bến tiến ra vùng biển Hoàng Sa để hành nghề lặn đêm.
Sau 6 ngày lao động cật lực trên biển, các ngư dân đánh bắt được hơn 2 tấn hải sản. Đến sáng 29.9, các bạn chài đi trên tàu ai cũng thấm mệt nên thuyền trưởng Dũng cho tàu neo đậu tại khu vực gần vùng biển đảo Lưỡi Liềm (quần đảo Hoàng Sa) để nghỉ ngơi.
“Khi anh em đang ngon giấc thì bất ngờ xuất hiện tàu sắt màu trắng treo cờ Trung Quốc, trên ca bin có ghi số 2 màu đen bất ngờ chạy đến tông thẳng vào mạn phải tàu cá làm mọi người đều giật mình hoảng hốt”, thuyền trưởng Dũng kể.
Trung Quốc lại tấn công, cướp tài sản tàu cá Quảng Ngãi ở Hoàng Sa 2 Thuyền trưởng Đặng Dũng vẫn chưa hết bàng hoàng khi nhắc lại vụ việc - Ảnh: Hiển Cừ
Cũng theo thuyền trưởng Dũng, khi các ngư dân chưa kịp trấn tĩnh thì có 5 người, gồm 1 người mặc áo trắng, quần xanh đen và 4 người mặc đồng phục màu xanh đen, trên vai có phù hiệu, cầm dao và dùi cui điện xông lên tàu cá khống chế, ra hiệu 10 ngư dân về phía mũi trước mũi tàu cá khom người xuống không được ngó lên.
“Nhìn con dao sắc lẹm và nghe tiếng dùi cui điện phát ra tách tách ai cũng ớn lạnh. Nghe tiếng đập phá từ phía sau tàu cá, tui liền ngó nghiêng một chút thì bị họ bạt tai ngay”, thuyền trưởng Dũng nói.
Sau gần một tiếng rưỡi lục soát và đập phá, lực luợng Trung Quốc đã cướp đi hơn 2 tấn hải sản, 2 máy dò, 2 máy định vị, 1 bộ đàm, 9 bành dây lặn cùng nhiều phương tiện hành nghề khác rồi bỏ đi.
Thuyền trưởng Dũng kiểm tra thì phát hiện mạn phải tàu cá bị nứt một đoạn dài từ be tàu xuống gần 1 m làm nước tràn vào. Thấy vậy, thuyền trưởng Dũng và các ngư dân vừa khắc phục sự cố vừa cho tàu chạy về hướng đảo Đá Lồi (quần đảo Hoàng Sa) để tìm các tàu cá của ngư dân ở cùng địa phương giúp đỡ. Sau khi neo đậu ở đảo Đá Lồi và nhiều giờ nỗ lực khắc phục sự cố nhưng bất thành, đến khuya 29.9, nước biển tràn vào tàu mỗi lúc một nhiều khiến tàu cá chìm dần.
Thấy tính mạng anh em bị đe dọa, thuyền trưởng Dũng lập tức phát tín hiệu cứu nạn. Rất may, sau đó tàu QNg 90440 TS của ngư dân Đặng Duy Bình (cũng ở xã Bình Châu) bắt được tín hiệu nên chạy đến ứng cứu.
“Tàu cá của tui bị chìm hoàn toàn. Gia sản chìm xuống biển sâu, gia đình tui giờ trắng tay”, thuyền trưởng Dũng rơm rớm nước mắt.
(http://www.thanhnien.com.vn/chinh-tri-xa-hoi/tau-ca-quang-ngai-lai-bi-trung-quoc-tan-cong-cuop-tai-san-o-hoang-sa-620123.html)

Thứ Hai, 12 tháng 10, 2015

Hải quân vùng 4 hút cát bán đi đâu ?

Hải quân Vùng 4 cho tàu Trung cộng vét cát ở Vịnh Cam Ranh đem đi đâu ?
Hải quân vùng 4 cho tầu Trung Quốc vào hút cát, và hút cát để làm gì và mang đi đâu?... - Cát được hút từ Vịnh Cam Ranh đê cho hai xà lan cỡ lớn chở ra Đảo Hoàng Sa và Trường Sa.
Nguồn: Le Julian(facebook) (Trang facebook nầy đã bị đánh sập) Ngày đăng tải: 2015-10-11

Thực ra thì chuyện ở Cam Ranh vừa qua cũng không có gì đáng để bàn nếu như nó không ảnh hưởng trực tiếp đến bát cháo của người dân. Và vụ việc cũng khơi mào cho lòng phẫn nộ của quần chúng nhân dân. (họ chỉ đấu tranh khi bát cơm của họ bị cướp mất)
– Không biết đã có ai tự hỏi là Hải quân vùng 4 cho tầu Trung Quốc vào hút cát , và hút cát để làm gì và mang đi đâu không? Tiện đây thì Thớt cũng xin trả lời rằng, Cát được hút từ Vịnh Cam Ranh đê cho hai xà lan cỡ lớn chở ra Đảo Hoàng Sa và Trường Sa.
Vậy ai là người tiếp tay cho việc này? trung quốc đã và đang dùng chính nguồn cát hút được tại Cam Ranh để bồi đắp trên bãi cạn của Hoàng Sa và Trường Sa, Đảo Gạc Ma nơi mà 84 Liệt sỹ đã Anh dũng ngã xuống để bảo vệ, thì ngay nay Đảng Cộng Sản đã chính thức tiếp tay cho sự bành trướng của Trung cộng.
Sự thật luôn là sự thật, vì vậy tôi nghĩ chúng ta có biểu tình hay đấu tranh đê đòi lại Trường Sa và Hoàng Sa cũng chỉ la vô ích vì sự thật Đảng Cộng Sản Việt Nam đã giao Hoàng Sa và Trường Sa cho Trung quốc, và đang ngày đêm giúp sức để Trung cộng hoàn thành quá trình xây dựng.
Nói đến xây dựng, người ta nghĩ ngay ”Cát” là nguyên liệu chính và cát hút từ biển lên thì không thể dùng trong xây dựng vì có muối biển…Vậy thì, để xây dựng các đường băng, các công trình khác Trung quốc dùng cát ở đâu? Chuyên chở từ đảo Hải nam ra ư?
Điều này là khó có thể vì lẽ: Khoảng cách từ đảo Hải Nam ra Trường sa là 585 hải lý, vả lại chuyên chở cát trên những xà lan để ra Trường sa khó bảo quản vì sóng to gió lớn, bão v.v…
Cam ranh-Khánh hòa là nơi lý tưởng để đưa cát ra cho TQ xây dựng với khoảng cách chỉ 248 hải lý trong vùng biển tương đối êm, đẹp ít có sóng bão…
Đã từ lâu CS Việt Nam đã ngầm khuyến khích hoặc đã đứng đàng sau vụ việc này. Hải quân vùng 4, viện lý do nạo vét dòng sông cho mục tiêu quốc phòng, họ đã đưa cát ra Trường sa cho bọn TQ xây dựng ngụy trang dưới những chiếc tàu đánh cá ở khu vực Trường sa. Tôi đã từng nói chuyện với một người có em trai hiện đang là Hải quân vùng 4: ”Ôi, sự việc này xảy ra bao lâu nay rồi, đâu phải giờ mới biết!”.
Giờ thì đã rõ: Cộng sản Việt Nam đã có âm mưu dâng biển đảo cho giặc, một mặt thì phản đối TQ xây dựng ở Trường sa cho người dân yên lòng, mặt khác thì khuyến khích, làm ngơ cho mang cát ra để bọn giặc xây dựng trên chính biển đảo của mình.
Tập Cân Bình – TBT Trung quốc vừa qua đã phát biểu trước quốc tế rằng: Hoàng sa, Trường sa là lãnh thổ lâu đời, không thể bàn cãi của Trung quốc, trong khi ấy, Việt Nam, không dám có một tuyên bố mạnh mẽ nói lên chủ quyền lãnh thổ của dân tộc mình hoặc đưa đơn kiện lên Tòa án quốc tế như Phillipines đã làm… Vậy thì ĐCS Việt Nam, hãy trả lời cho toàn thể Nhân dân Việt nam được biết: Phải chăng chính Chúng mày đã cam tâm tình nguyện dâng biển đảo cho giặc? Đừng mỵ dân bằng những ngôn từ ”Mọi việc đã có Đảng, Nhà nước lo”…

FB Sơn Cao

Thứ Sáu, 2 tháng 10, 2015

Bác sỹ quân y bỏ đảng.

Bác sĩ bỏ đảng, khám chữa bệnh cho Thương Phế Binh VNCH
09- 30-2015 7:20:31 PM
Việt Hùng/Người Việt
SÀI GÒN (NV) - Thời gian vừa qua, trong chương trình “Tri Ân Anh - Người Thương Phế Binh Việt Nam Cộng Hòa (VNCH)” do Dòng Chúa Cứu Thế Sài Gòn tổ chức, luôn xuất hiện một vị bác sĩ tận tâm khám chữa bệnh cho các thương phế binh. Ít ai biết được trước đây ông từng là bác sĩ cho bộ đội Bắc Việt.

Ông từng là trung tá Quân Ðội Nhân Dân, 30 tuổi quân, từng tham gia cuộc chiến chống Trung Quốc xâm lược, có nhiều kinh nghiệm chữa trị cho các thương binh. Thế nhưng, khi nhận ra sự thối nát của chế độ, ông đã từ bỏ đảng Cộng Sản và tham gia khám chữa bệnh cho Thương Phế Binh Việt Nam Cộng Hòa (TPBVNCH).

Ông là Bác Sĩ Ðinh Ðức Long, sinh năm 1959, tốt nghiệp trường Ðại Học Y Khoa Semmelweis tại thủ đô Budapest, Hungary vào năm 1977, chuyên ngành Nội Tiêu Hóa. Hiện nay Bác Sĩ Ðinh Ðức Long, sống tại Sài Gòn. Ông đã vượt qua các rào cản của ý thức hệ và quan điểm chính trị để đến với các TPBVNCH với tấm lòng chân thành.

Từ bỏ đảng Cộng Sản



Tuyên bố của Lương tâm Tivi



 BẢN LÊN TIẾNG VỀ VỤ LƯƠNG TÂM TV BỊ SÁCH NHIỄU, HĂM DỌA


          Kính thưa

- Toàn thể Đồng bào Việt Nam trong và ngoài nước

- Các chính phủ dân chủ và các cơ quan nhân quyền quốc tế.

          Lương Tâm TV là một chương trình thực hiện các video clip ngắn do Hội Cựu Tù Nhân Lương Tâm (CTNLT) và Hội Anh Em Dân Chủ (AEDC) đồng thực hiện rồi gởi lên mạng Internet theo định kỳ qua YouTube của Quốc tế. Chương trình này nhắm trình bày sự thật về hiện tình của VN, đưa ra nhận định về các vấn đề của đất nước, nhằm khơi gợi ý thức, soi sáng lương tâm cho Đồng bào, để toàn dân cùng chung tay xây dựng một xã hội có công lý và tự do, dân chủ.

          Thế nhưng, chỉ sau 3 video clip (bắt đầu từ ngày 19-08-2015), nhà cầm quyền Cộng sản VN đã ra tay trấn áp. Ngày 23-09-2015, công an Tp Hà Nội, quận Hai Bà Trưng đã cưỡng bức nhóm chuyên viên 5 người thực hiện chương trình đến đồn thẩm vấn hăm dọa, bao gồm nhà báo Nguyễn Vũ Bình, các anh Phạm Đắc Đạt và Nguyễn Mạnh Cường, các cô Lê Thị Yến và Lê Thu Hà. Sau đó tịch thu các phương tiện tác nghiệp của của Lương Tâm TV và các phương tiện thông tin của cá nhân họ, bao gồm 1 máy quay phim cầm tay, 1 camera Sony Anpha 58, bộ đèn chiếu studio 4 chân 4 đèn, 3 laptop chuyên dụng, 1 máy tính bảng, 4 điện thoại, 3 USB, 100 USD, bàn ghế và các thiết bị cho studio khác. Đứng trước vụ việc nghiêm trọng này

          1- Hội CTNLT và Hội AEDC nhận định:

Người Việt giàu lên để làm gì ?

Người Việt cố giàu lên, để làm gì?

Trên con đường dài dẫn ra biển Huntington Beach, Quận Cam, có những khu nhà rất đẹp mà chủ hầu hết là người Việt. Họ là những người rất trẻ, hoặc đó là những gia đình bình thường nhưng sống khép kín. Bạn tôi, một người đã sống ở nơi này, gần bằng thời gian của thế hệ người Việt đầu tiên đặt chân đến Mỹ sau tháng 4/1975, nói rằng đó là những khu định cư mới của "Vịt cộng".

Những ngôi nhà đó được mua rất nhanh trong khoảng vài năm gần đây - mỗi căn từ 450.000 cho đến hơn 1 triệu USD, cho thấy có một nguồn ngoại tệ khổng lồ được chuyển ra khỏi nước Việt Nam, để xây  dựng một ước mơ thầm kín và khác biệt bên ngoài tổ quốc của mình.

Phần lớn những người này đều nói giọng miền Bắc, mới. Họ có một lối diễn đạt thời thượng thật dễ gây ấn tượng. Anh bạn tôi, một người làm real estate - môi giới mua bán bất động sản ở Mỹ - kể lại cuộc trò chuyện với một khách hàng như vậy, và được biết nhà được mua ngay bằng tiền mặt, mà người khách dằn giọng "tiền tươi!".

Không chỉ ở nơi đó, nhiều năm gần đây, cộng đồng Việt Nam ở Texas cũng hay nói với nhau rằng khu Bellaire đang ngày càng nhiều những người chạy khỏi Việt Nam hợp pháp như vậy. Thậm chí, không chỉ xuỳ tiền nhanh để mua nhà - lớp người này rất nhiều tiền - họ mua luôn các cơ sở thương mại. Từ các tiệm nail với giá vài chục ngàn cho đến các siêu thị giá trên chục triệu USD, một thế hệ khác chính kiến, khác tư duy đang len lỏi vào các cộng đồng Việt Nam chống Cộng để mong an cư và sinh tồn. Nơi quần cư cho tiếng Việt, văn hoá Việt không chấp nhận chế độ cộng sản mà nhạc sĩ Trầm Tử Thiêng từng gọi là "một Việt Nam bên ngoài Việt Nam".

Có lẽ vì vậy, mà ở các khu người Việt như vậy, biển quảng cáo của các luật sư di trú ngày càng nhiều. Trên đài phát thanh hay truyền hình cũng ra rả các lời mời tư vấn tìm hiểu cách lấy thẻ xanh để được ở lại nước Mỹ.

Sẽ là một điều chua chát, nếu nhìn lại lịch sử. Dù nước Mỹ vẫn bị gọi là thua trận và bị "đuổi" khỏi Việt Nam theo các văn bản tuyên truyền, nhưng đích đến giờ đây của nhiều quan chức Việt Nam vẫn là nước Mỹ chứ không là đồng minh số một Trung Quốc. Thậm chí các quan chức, giới tư bản đỏ hiện tại của Việt Nam còn bỏ ra rất nhiều tiền để được trụ lại quốc gia thù địch đó, cho mình là cho con cái của mình.

Nhiều người Việt Nam sống bằng đồng tiền lương thiện ít ỏi của mình tại Mỹ đã ngạc nhiên hỏi rằng "họ là ai, sao giàu vậy". Thật không dễ trả lời. Trong những người đến Mỹ hay bất kỳ quốc gia phương Tây thù địch nào khác, có những người làm mọi cách  như một cuộc tỵ nạn về an sinh, giáo dục... nhưng cũng có những người chạy đi, để âm thầm đào thoát khỏi lý tưởng của mình.

Anh Mến, một người sống ở Kansas chỉ hơn 10 năm, trong một cuộc gặp ngẫu nhiên đã thảng thốt kể rằng anh chứng kiến những người Việt đến Mỹ mua một lúc 2,3 căn nhà. Thậm chí họ còn luôn đón mua hàng chục chiếc Iphone đời mới nhất để gửi về, so với anh đến nay vẫn còn mắng con khi thấy chúng xài viết chì được phân nửa đã vứt đi. "Việt Nam bây giờ dễ kiếm tiền lắm hả anh?", anh Mến ngơ ngác hỏi.

Thật khó mà giải thích với anh Mến, dù cùng là người nói tiếng Việt với nhau. Vì ngay ở quê hương lúc này, hàng triệu người đang nuốt các bữa ăn công nhân hàng ngày tệ bạc đến mức như công khai bào mòn tuổi xuân của họ. Những vùng quê đói nghèo phải xin gạo trợ cấp mỗi năm, nhưng đầy dẫy các quan lớn vẫn lên nhà cao, tậu xe to và viết các dự án xây tượng đài hàng ngàn tỉ.

Trường St Polycarp ở thành phố Staton, Quận Cam, là một trong những trường tư thục Công giáo mà nhiều gia đình người Việt dù tốn tiền nhưng vẫn hay gửi con vào vì mong chúng học kiến thức, và học được cả đức tin. Thỉnh thoảng, cũng có những gia đình đem con đến và cho con cái làm quen với Jesus thay cho học tin vào một lãnh tụ. Năm ngoái, chiếc xe đỗ trước cửa trường đưa đứa trẻ vào học, có cả ông bà theo để xem nơi học thế nào. Đó là những người vẫn còn mang đậm phong thái cán bộ với quần áo, giày dép vả cả giọng nói.

Khi gia đình này bước qua sân trước, vòi nước tự động tưới cây bất ngờ bị hư, nên làm tràn ra một vũng nước. Người phụ nữ lớn tuổi bước qua, càu nhàu "Thế này là không được. Phải nói nhà trường xem lại coi chứ thế này thì đi hư hết cả giày". Thấy tôi là người Việt, đang đứng gần ở nơi bán hàng gây quỹ cho trường, nên bà nói luôn "Anh có làm ở đây không, anh nên nói với ban giám hiệu".

Nhớ những ngày nước ngập



Tôi nhớ đến Sài Gòn, Hà Nội... nhớ những ngày nước ngập lụt lội đến tận giường. Nhớ đến những mùa nhập học hàng ngàn phụ huynh vật vã, lê lết khắp nơi chạy trường cho con mình, dù phải gửi lót tay. Có lẽ người Việt đã quen sống vất vả và chịu đựng nên mọi thứ quen dần, đến khi tiếp cận với một đời sống tự do và dân chủ, ai cũng hăng hái tìm và thể hiện quyền của mình. Dĩ nhiên vòi nước được sửa ngay sau ấy không lâu, mà ban giám hiệu không đổ thừa cho biến đổi khí hậu hay thiếu tiền ngân sách. Gia đình đó khi quay lại hôm sau, chắc sẽ hài lòng và nghĩ mình được tôn trọng, khác với những ngày tháng mà bao nhiêu người dân ở quê hương giận dữ với hiện trạng nhưng thấy mình luôn bị biến thành trò hề. Bài học của cuộc sống đơn giản hiện rõ trên gương mặt của gia đình đó, mà tôi thấy, là sự tự tin và quyền của con người, có thể rất khác khi họ ở Việt Nam, bị cảnh sát giao thông ngoắc xe vào vô cớ, đã vội móc túi tìm vài trăm ngàn để lướt qua nan đề thật nhanh.

Một trong những câu nói nổi tiếng của nhà văn, diễn thuyết gia John Mason, cũng là tựa đề một quyển sách nổi tiếng của ông, có tựa đề "Bạn được sinh ra như một nguyên bản, vậy đừng chết như một phiên bản" (You were born an original. Don't die a copy) có lẽ là một trong những động lực thúc đẩy âm thầm nhưng mãnh liệt trong lòng người Việt từ nhiều đời nay. Đã có rất nhiều người ra đi, để được thấy mình và con cái của mình được sống như là chính mình, như một nguyên bản. Nhiều năm sau 1975, vẫn có những dòng người ra đi rất xa khỏi quê hương để tìm lại phần nguyên bản của mình.

Nghèo khó, họ có thể thành người rơm ở Anh hay bị xua đuổi ở Campuchia. Giàu có, họ trở thành những kẻ lưu vong hoặc nhấp nhổm với cuộc sống mới mà mắt vẫn đau đáu về quê nhà. Lịch sử thế giới chắc sẽ lại phải ghi thêm một chương kỳ lạ. Con người và muông thú lên thuyền ông Noah để gột sạch mình cho một thế giới mới, nhưng người Việt hôm nay lại lặng lẽ lên chiếc thuyền mong cứu chuộc nguyên bản của đời mình, cứu chuộc một cuộc sống đơn giản, thật thà và tự do.

Nhưng tại sao chúng ta không thể là nguyên bản ở quê hương mình? Vì sao chúng ta phải sống không là mình nơi chôn nhau cắt rốn của mình? Tôi đang hình dung người đàn ông có xe hơi đắt tiền không bỏ xe giữa con đường ngập nước ở Sài Gòn mà ông ta cùng nhiều con người nữa đang ướt sủng sẽ đi thẳng đến cơ quan nhà nước để hỏi rằng vì sao? Tôi hình dung gia đình Việt Nam di cư đến Mỹ sẽ không chất vấn một ban giám hiệu ngoại quốc về của công, mà sẽ cất tiếng nói đó trên chính đất nước mình? Một cuộc sống thật và đơn giản - nguyên bản vì sao đang phải bị đánh tráo bằng những phiên bản vô hồn và nhạt nhẽo?

Chúng ta được dặn dò hãy chỉ nên lo làm ăn, và đừng quan tâm đến chuyện gì khác. Và nhiều người Việt đã rất mất rất nhiều thời gian để làm được điều đó rồi giật mình nhìn thấy thế giới này không chỉ no đủ là tất cả. Không ít người giàu có, thậm chí quan chức đã dồn tất cả để ra đi và đổi một cuộc sống khác. Thậm chí đó là cuộc sống mà trước đây họ bảo vệ và coi những kẻ từ bỏ ra đi là thù nghịch , là phường ma cô đĩ điếm, là bám đít Mỹ hầu xin chút bơ thừa sữa cặn..V..V..v

Cuộc sống đang như vậy. Rất hiện thực. Khi viết một bài trước đây, một bạn trẻ, có khuynh hướng dư luận viên, đã nhắn cho tôi "vậy cứ nghèo đi, nghèo hoài đi". Dĩ nhiên, đó lại là một khái niệm khác, mà nếu hiểu những gì tôi viết ắt bạn trẻ ấy sẽ không nói như vậy. Vì câu hỏi của tôi rất rõ rằng chúng ta - người Việt, đang cố giàu lên và sau đó là gì?

Nhạc sĩ Tuấn Khanh, viết từ Sài Gòn